Bạn đang xem: Đọc truyện (fic vinzoi) đồ ngốc ! yêu em mất rồi. Anh kết bạn cùng với cô là vì bị ép buộc còn anh vẫn chứa chấp một bạn bầy bà ác hiểm khác nhưng mà anh cho rằng người anh yêu.Ả ta đối xử tệ bạc với cô, nhốt cô vào căn hầm tối. Sau một thời gian Đọc miễn phí bộ truyện Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!! Chương 2 và cập nhật các chương tiếp theo của bộ truyện Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!! tại truyenonline123.com Đồ ngốc! anh yêu em từ rất lâu rồi. Đồ ngốc! anh yêu em từ rất lâu rồi. 7.7/10 Bao nỗi nhọc nhằn khó khăn của người nông dân in hằn từng vết trên khuôn mặt khắc khổ của bố mẹ là động lực Y Vân vươn lên. Sau Khi Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Luôn Cho Rằng Mình Là Ban đầu tôi là cha hai đứa bé, mới đây lại làm mẹ hai đứa đứa nữa. Bạn đừng nghĩ rằng sau khi trải qua hai lần chuyển hoá trong một kiếp sống, tôi bằng lòng sống đời tại gia nữa. Tôi sẽ đi tu theo Trưởng lão của tôi. Bổn phận của bạn là nuôi dưỡng hai đứa bé Đồ Nhi Có Chuyện Nói Thẳng, Sư Tôn Cam Đoan Không Đánh Ngươi! chương 48: có được chó nhà giàu danh hiệu từ đầu đến cuối bất quá ba giây lâm diệu - Cập nhật các chap truyện Đồ Nhi Có Chuyện Nói Thẳng, Sư Tôn Cam Đoan Không Đánh Ngươi! nhanh nhất tại TruyenchuTH.com Fast Money. Tối muộn, Giai Băng được cha mình gọi đến phổ biến "lí tưởng cách mạng". Ông ngồi trên chiếc ghế sô pha trong phòng, tự tay pha một tách trà nóng hổi, đẩy về phía cô. -Giai Băng, chắc con đã biết ta gọi riêng con đến đây vì việc gì rồi, phải ko?_Ko vòng vo tam quốc dài dòng, ông già bụng phệ vừa nhấm nháp một miếng điểm tâm trên bàn vừa ngụ ý hỏi. -Chắc vậy ạ_Nở một nụ cười nhẹ một cách nho nhã, Giai Băng nhấp một ngụm trà, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Cô ko ngờ...cha cô lại có "khiếu" pha trà đến thế. Bên ngoài rất tệ bên trong cũng chẳng khá khẩm hơn. Nếu ko phải vì sợ chạm tự ái của ông, cô đã phọt ngay cả đống ra ngoài, cứu rỗi cái bao tử vì chuyện hồi chiều mà ko thể ăn nổi bát cơm nào. -Giai Băng, ta cần con hiểu rõ điều này..._Ngưng một lát trầm ngâm như để lọc từ ngữ thích hợp nhất, ông già bụng phệ tiếp lời_...trong mắt ta, con như là cô con gái ruột yêu quý của ta vậy. Kể từ lần đầu đưa con về biệt thự này, ta chưa bao giờ mặc định con là con dâu của ta cả, dẫu rằng, giữa ta và người cha quá cố của con từ lâu đã có giao ước. Vì thế, trong mắt ta và mọi người ở cái nhà này, con là em gái của Lãnh Kiên, là tiểu thư của nhà này. Con hiểu ý ta chứ? Tất nhiên, cô hiểu, cô là cái cục nợ của ông ta, là miệng ăn ông ta ghét nhất cho dù cô có là con gái của người bạn thân duy nhất của ông. Mà đời cô cũng thật rẻ rúng, đầu tiên là bị cha mình đưa đến ngôi nhà này làm con dâu, giờ thì lại bị nhà này đưa đến nhà khác làm con dâu, số tình cô xem ra cũng đào hoa phết. -Con biết, cha đã nuôi con suốt 13 năm, từng ấy đã đủ để con thấu hiểu được công ơn của cha đối với mình rồi, cha ko cần phải giải thích_Thư thái đè nén cảm xúc trong lòng, Giai Băng ủy mị cười nhạt_Con...là con gái cha...là...em gái song sinh...của Lãnh...à ko, của anh Lãnh Kiên. Con suốt đời...sẽ ko quên điều đó. -Tốt lắm, con gái_Hài lòng nở nụ cười đáp trả, ông già bụng phệ để tránh phát sinh thêm nhiều chuyện ngoài ý muốn, tiếp tục dàn xếp_Ta mong con sẽ ko vì thằng nhóc bốc đồng kia mà đổi ý. Đằng gia là dòng họ có tiếng, có thế lực, con về bên đó nhất định sẽ được sống sung sướng hơn ở đây nhiều. Tuy rằng, con trai nhà bên đó có chút rủi phân, nhưng mọi thứ chỉ là tiếng ra tiếng vào của người đời, con ko nên tin là thật. -Vâng, con chưa bao giờ tin ai cả, cha biết đấy. Chỉ có cha là dường như khá bị ảnh hưởng..._Toan với lấy bánh điểm tâm tên bàn lót bụng cho cái dạ dày vì đống nước kinh khủng kia làm cho réo lên ầm ĩ, Giai Băng lập tức nhận được tia mắt trừng lạnh của cha liền ngượng ngập đổi hướng, nhấc cốc trà, hớp ngụm nhỏ, lòng lại văng văng những tiếng than oán từ trong sâu thẳm. -Còn một điều ta muốn con hứa với ta...hãy gạt bỏ mọi tình cảm đối với Lãnh Khiên sang một bên, được chứ? Mang theo thứ tình cảm đó về nhà chồng, người đau khổ nhất sẽ là con. -Nếu vậy, con cùng cần sự giúp đỡ của cha...hãy xóa hết mọi tình cảm của anh ấy dành cho con, nếu ko con cũng sẽ ko thể ngừng yêu anh ấy... Bước chân ra khỏi phòng cha mình, Giai Băng nhẹ nhàng khép cửa lại. Khi vạt ánh sáng neon ở bên trong ko còn có khe hở vẳng ra khoảng tối bên ngoài nơi cô đang đứng, nụ cười kiêu kì trên môi Giai Băng trong chớp nhoáng vụt tắt. Cô gõ gót rải bước trong đêm đen kịt lạnh lẽo, đôi lúc ức chế lại đưa chân đá một phát vào vật cản vô tội nào đó trên đường, khiến chúng loạng choạng nằm sõng soài trên đất, tệ hơn, một trong những thứ vĩnh viễn đi vào "lịch sử" đó, có 3 cái bình cổ đắt giá ông già cô mang về chợ đêm và một bệ sứ đựng rác cũng hơn vài chục triệu. Và tất nhiên, kẻ đau lòng nhất trước hậu quả thảm khốc này là kẻ keo kiệt trót bỏ tiền mua hư vinh-cha cô. Coi như cũng là một cách trả thù tinh thần hữu hiệu nhất mà bây giờ cô có thể làm. Tại sao ông ko mắng cô ư? Bởi vì cô sắp trở thành con dâu nhà Đằng gia, người sẽ đem lại cho ông một thị trường lợi nhuận lớn sau này nhờ quan hệ thông gia? Ko phải, đó là vì ông ko hề biết người đã lo lắng, mặt mày hoảng sợ như bị ma hù là cô đã gây ra chuyện đó, kiến thức hạn hẹp của ông chỉ đủ để tiếp nhận sự thật phũ phàng rằng, một con mèo hoang có sức mạnh phi thường đã làm bể 4 bảo vật nặng những mấy chục kg mà thôi. -Một chiêu bài cũ mà em dùng mãi, ko sợ phản tác dụng sao?_Đứng tựa vào tường như kẻ bị mất hết lớp xương sống đằng sau, Lãnh Kiên dán mắt vào biểu hiện vô cùng phong phú trên nét mặt của cô liền mỉa mai hỏi, câu chữ âm ẩm mùi khinh bỉ. -Em cũng đang thắc mắc tại sao mình dùng mãi một chiêu, cha anh vẫn bị lừa đấy!_Hơi giật mình một chút, Giai Băng quay lại, đối diện với tia mắt lạnh hờ hững kia, lòng cô se lại. Mỗi khi anh giận cô một điều gì đó, thường sẽ như thế, và rất lâu mới hóa giải được. -Đừng tự cho mình thông minh!_Lạnh nhạt khuyên nhủ Giai Băng một câu, Lãnh Kiên rời người bước về phòng. Lúc anh lướt qua cô, lững thửng để lại một câu khiến con người ta cảm động_Anh để pizza trên bàn em, đừng ăn nhiều, béo rất xấu. Sáng hôm sau, mới tinh mơ tờ mờ sớm, Hạ lão gia-tức cha Gia Băng-đã hùng hổ dẫn một đoàn người xuất xứ đa dạng, nghề nghiệp phong phú phá của phòng Giai Băng, đánh thức cô khi đang còn say sưa chìm trong giấc ngủ với dáng nằm kiệt xuất đầu kê dưới đất, thân vắt lên giường. Sau một hồi nóng lòng nóng gan vừa ăn gà rán vừa chờ con mình trang điểm ở phòng bếp, Hạ lão gia ko để Giai Băng kịp nhét vào miệng thứ gì liền lôi cô đến một nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố gặp gia đình thông gia tiếng tăm nọ. -Con là Giai Băng_Sau khi bị ông thông gia bắt tay mãnh lực lắc lắc đến mắc đầu óc xoay mòng mọc, Đằng lão gia một hồi dưỡng thần mới xác định được vị trí của cô con dâu tương lai, hướng mắt về phía cô hỏi thừa. -Vâng, là cháu_Để phòng hao những lần cúi đầu chào trước đó ko được cha mẹ chồng chú ý và cũng tránh gây ác cảm với họ, Giai Băng dù cổ đã mỏi, miệng đã sái vẫn rất lễ phép cúi đầu cười đáp trả. Chỉ có điều, lần này, nụ cười trên môi cô ko thể nào tặt được nữa, nó tê dại mất kiểm soát rồi. Còn cổ, nếu ko cúi thêm lần nào nữa, chắc vẫn đủ đối phó. -Thực xin lỗi quá, con trai tôi hôm nay ko đến được_Đằng lão gia ái ngại nói, thở dài quở mắng thằng con_Thằng qủy ấy chắc lại lêu lỏng ở đâu rồi. Người ta thường ko chấp nhận sự thật phơi bày quá rõ ràng trước mắt mình, vì thế, họ luôn lấy quá khứ ra để dựa dẫm. Trong trường hợp này, Giai Băng và cha cô lần đầu hợp ý biết rõ Đằng lão gia quá đau buồn trước cảnh ngộ sống mà như chết của con trai, nói năng mất lí trí nên thông minh kín kẽ ko bàn tới, khơi những chuyện trên trời dưới biển ra bàn tán. Ngồi nhìn 2 ông cụ 1 bà già siêu cấp "chém gió" về chuyện làm ăn, nhà cửa, gia đình, thậm chí đến cả nhãn hiệu giấy vệ sinh, Giai Băng nhịn ko nổi cơn buồn chán len lỏi liền xin phép đi rửa tay một chút. Đương lúc đang lòng vòng nhìn ngắm những bức tranh chỉ có người vẽ mới hiểu trên dãy hành lang dài dẫn lối đến các phòng Vip, chợt 2 cái mông to khủng mặc quần đen đập vào đáy giác mạc của cô. Tiến lại gần 2 cái mông khả nghi kia, Giai Băng mới biết chủ nhân của chúng là 2 người đàn ông mặc vest đen từ trên xuống dưới đang ti hí mắt len lén nhìn thứ gì đó ở góc quẹo. Mục đích đen tối, bộ dạng đáng nghi này chỉ có thể, hoặc là họ đang nhìn một cô nàng nào đó đang nude đằng xa, hoặc đang âm mưu theo dõi... Chưa kịp hoá thân thành Conan điều tra hành vi khả nghi kia, một giọng nói trầm lạnh vẳng lên từ đằng sau lưng Giai Băng đánh gãy mọi suy nghĩ vừa len lói -Có thể cho tôi biết...các người đang làm gì ko? Dù ko làm điều gì trái với lương tâm, phản trắc với xã hội, nhưng khi gặp phải lời nói lạnh lẽo kia, Giai Băng theo phản xạ thường tình của kẻ làm điều sai trái giật nảy mình, tay vô tình đẩy mạnh 2 ông anh đang bận làm đại sự trước mặt ngã dúi xuống nền đá. -Làm..._Hai ông anh kia ngã đau thì rên lên ư ử vài tiếng, bò trườn lê lết trên nhau một lúc rồi lồm cồm bò dậy, toan đưa tay đánh Giai Băng thì chợt ngưng lại ko nói được câu nào nữa. Khi tưởng chừng như bọn họ cứng người mặc niệm, đột ngột, 2 ông anh kia chuồn mất ko vết tích, thương người ở lại lắm mới phả ra một mùi hôi có sức công phá mũi người vô cùng lớn, càn quét hết mọi lớp lông mũi rồi xông thẳng vào cơ quan cảm giác của những người con lại. Ngay lúc đó, đám người mặc áo vest đen khác từ khúc quẹo, cùng hướng 2 người kia vừa ném mắt nhìn xông ra ngoài, chạy về phía họ bỏ mùi chạy lấy người truy bắt. Còn Giai Băng, cô thì nhận được một lời khen đấy hàm ý từ kẻ vừa nhát ma mình -Rất thông minh! Hơ? Cô vừa làm gì khiến hắn khen thông minh vậy? Lời khen ko biết đang nói xóc hay nói xỉa kia vừa phát ra, 2 tên đàn ông lực lưỡng đã nhét vào miệng cô một chiếc khăn lông trắng nhỏ đầy vi khuẩn, dùng bạo lực lôi cô vào căn phòng cạnh đó trước sự chỉ dẫn của kẻ mà ai cũng biết là ai đấy. Ra thế, ko chạy là ko thông minh. Định nghĩa mới của thế giới Truyện Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em là câu chuyện thuộc thể loại truyện teen hài hước, thú vị và không kém ngọt ngào. Hôn ước chính là sợi dây không chỉ kết nối số mệnh của hai người, hai số phận mà kết nối hai gia đình, hai dòng họ để đưa đến cho hai gia tộc những hòa thuận để có thể chung sống được với ngày đẹp trời, cụ ông 50 tuổi của Hạ gia - người có cấp bậc lẫn địa cao nhất hiện tại của dòng họ - dở chứng đến Hoa Kì giàu có hoa lệ để đi du lịch. Trong một buổi dạo chơi, ông vô tình cứu giúp một cụ bà trốn thoát khỏi hàm nanh nhọn hoắt của con chó dại nào đó trên đường. Vì hoàn cảnh éo le, vì tình đời trắc trở, hai mảnh tim già cỗi dường như đã héo tàn của họ vừa gặp đã rung động mãnh liệt, say đắm trao cho đối phương những tình cảm vượt quá giới hạn của tột nhân duyên của hai cụ già này sẽ diễn biến như thế nào .Liệu hạnh phúc có thực sự dành cho họ hay không . Hãy cùng đọc truyện Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em để biết được rằng tình yêu không phân biệt tuổi tác và những hạnh phúc mà họ mang lại cho nhau như thế nào nhé. Thể loại tình cảm, hài Hai người họ đến với nhau là do hôn ước và đây cũng chính là sợi dây kết nối giữa hai dòng họ và hai gia một ngày đẹp trời, ông cụ 50 tuổi của Hạ gia bỗng chốc nổi hứng đến Hoa Kỳ du lịch. Ở đây ông đã vô tình giúp bà cụ trốn thoát khỏi hàm răng nhọn hoắt của con chó dại bên đường. Và điều gì đến cũng đã đến. Hai trái tim đã héo úa từ lâu lại rung động mãnh khi họ gặp nhau cũng là lúc xế bóng trời chiều, để tránh cho tình yêu của họ có những điều dị nghị họ đã lập hôn ước cho đám cháu chắt của mình sau này,Năm tháng qua mau hôn ước kia cũng bắt đầu phai một ngày nọ, ông cụ Hạ gia đẫm phải đá cuội trượt chân té ngã xuống đất. Trước lúc nhắm mắt buông tay tạm biệt đám con cháu vào phòng phẫu thuật, ông liền mơ hồ nhớ đến hôn ước năm nào, bèn gắng gượng lấy cái chết thúc giục con cháu nối duyên cho mình. Cháu gái, cháu trai thì có đấy. Nhưng tiếp nhận niềm vui nối duyên của 2 cụ già, gia đình 2 bên đột nhiên rơi vào một mảnh bế tắc, đặc biệt là nhà gái. Bỡi lẽ...họ có 4 đứa con gái... Bầu không khí xung quanh theo âm thanh trầm ổn thần bí của Tử Di mà trở nên ngắt lặng, im ắng, cô đọng. Lớp lớp phân tử khí như dồn nén vào nhau, khiến hơi thở của Giai Băng nặng nề hẳn đi. Cô nhìn khuôn mặt phóng đại của Tử Di, đôi mắt đen láy lên vô vàn tinh quang kia nữa, cơ thể như được kích thích rơi vào trạng thái phòng bị cao độ. Nhìn lướt qua nắm tay run run của Giai Băng, Tử Di bật cười thành tiếng, người ngả về lại chỗ cũ, tư thế hết sức sảng khoái. -Đằng Dạ và Đằng Hy không phải là con ruột của Đằng phu nhân hiện tại, Đằng lão gia không phải con ruột của Đằng lão phu nhân, chồng của Đằng lão phu nhân cũng không phải máu mủ của Đằng mẹ ông ta,..._Tử Di vừa mân mê vành tai mình vừa làm như lơ đãng nói, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt đang thả rong ở ngoài đường đặt lên người Giai Băng, vẫn nở nụ cười thần bí đầy tự tin_Đây liệu chăng chỉ là sự sắp đặt vô tình của số phận hay là do quy luật muôn thuở không tránh khỏi của Đằng gia? Bám víu theo thông tin của Tử Di mà suy nghĩ, Giai Băng trầm tư một chút, toan trả lời liền bị cô nàng vươn người đưa ngón tay áp vào môi, suỵt khẽ, như ra hiệu cô im lặng. -Đằng gia trước giờ rất được người ngoài hâm mô, cô biết tại sao không? Giai Băng lặng yên lắc đầu dù trong lòng đã mơ hồ tìm được đáp án. -Haha!_Tử Di uống một ngụm cà phê rồi bật cười, tiếng cười trong trẻo nhưng tràn ngập ý giễu cợt không che giấu_Đằng gia đó, ngoài được hâm mộ là gia tộc trung lập hùng mạnh nhất, tiền tài khổng lồ nhất, cách hành xử khiêm tốn nhất, còn có hoà thuận nhất. Giữa mẹ kế và con chồng bọn họ dường như không hề có trở ngại máu mủ, suốt bao đời cũng không có mấy cái hành động ngớ ngẩn như ám hại, tranh đoạt quyền lực. Hừ! Rất lâu trước đó có người hỏi bà mẹ kế Đằng gia tại sao không sinh thêm một đứa con cho gia tộc, giúp họ thoái khỏi tình trạng độc đinh, cô biết bà ta trả lời thế nào không? Rất cao thượng nhé! Gì mà chỉ muốn tập trung nuôi dưỡng, yêu thương chồng con. Gì mà như thể đã đủ để thoả mãn như cầu gia đình của phụ nữ. Thực chất, bà ta chẳng qua chỉ sợ chết mà thôi. -Chuyện này có sự tham gia của kẻ thù bọn họ?_Không thèm để ý đến thái độ kích động của Tử Di, Giai Băng bình tĩnh hỏi, giọng có chút nghèn nghẹn. -Hừ! Kẻ thù có rất nhiều loại, liên quan hay không tự Đằng thiếu phu nhân biết rõ_Tử Di cộc cằn nói. -Thánh thê và chính thê không phải vì vậy mà có chứ? Tử Di tựa hồ có chút kinh ngạc nhìn Giai Băng rồi tức khắc che đậy sự kinh ngạc ấy bằng một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười chỉ xuất hiện khi tìm thấy đồng loại của mình. -Đằng thiếu phu nhân, Giai Nhân Kỳ cũng không phải chỉ là cái vỏ rỗng nhỉ?_Tử Di nhấp một ngụm cà phê rồi ném ánh mắt thích thú về phía Giai Băng_Tiếc là, tôi chỉ có thể nói đến đó thôi. Nếu cô muốn biết rõ ràng, tốt nhất nên tự tìm hiểu hoặc hỏi những người trong cuộc. Nhưng, tôi không ngại khuyên cô một câu. Nếu cô không muốn dây dưa vào ân oán này, tốt nhất hãy rời khỏi Đằng gia càng nhanh càng tốt, còn nếu muốn, điều đầu tiên cô cần làm chính là tìm cho mình một thế lực để dựa dẫm. Tính mạng trong chuyện này không đáng một xu đâu.

truyện đồ ngốc tôi là chồng của em