Chúc quý vị và các bạn có những phút giây thật thư giãn tại TruyenAudio.Org. Giọng đọc: MC Thanh Tâm. truyện ngắn tình yêu. Truyện ngôn tình. Giật Chồng - Truyện Ngôn Tình. Làm Vợ Em Chị Nhé - Truyện Ngôn Tình. Hôn Nhân Không Tình Yêu - Truyện Ngôn Tình. Ô Sin Không Biết Cười
Cô Vợ Lạnh Lùng Của Tổng Tài - "Chương 1" Chương tiếp . Cô Vợ Lạnh Lùng [Nó] Mai Thanh Ánh Trúc, 20 tuổi, lúc chưa chống lầy thì là tiểu thư ở nhà, khi lấy chồng rồi thì đến công ti N&D làm. Nó là tiểu thư của nhà họ Mai, tập đoàn Mai Thanh kinh doanh về nhà hàng và khách
Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình Chương 23 "Chị ơi, mình ở trong này làm gì? Em muốn về nhà, chỗ này không vui." Thanh nhíu mày một chút, không thích ánh mắt những cô gái này nhìn anh, luôn cảm giác nó giống như ánh mắt của anh lúc nhìn thấy chân gà vậy, nhưng anh không phải là chân gà, cũng không thích làm cho người ta ăn.
Tổng tài đẹp trai lạnh lùng và hành trình chinh phục trái tim cô gái mạnh mẽ. Vợ Yêu là bộ phim truyền hình Việt chuyển thể từ tác phẩm ngôn tình nổi tiếng Chọc Tức Vợ Yêu Mua 1 Tặng 1 của tác giả Quẫn Quẫn Hữu Yêu. hóng p2 . và hy vọng dàn viên cũ . k thay
Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài (Bản chuẩn) - Full - Chương 111- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247 Một người đàn ông mặc bộ âu phục màu đen xuất hiện, khuôn mặt điển trai lạnh lùng, cả người tràn ngập một cỗ lãnh lẽo đến đáng sợ.
Fast Money. “Tư Hào, tối nay anh có thể về nhà được không? Em có nhiều chuyện muốn nói với anh.” Lâm Tuyết Y vô hồn chờ đợi đến hết ngày. Tới chiều, cô cố gắng lấy hết can đảm gọi điện cho Hoắc Tư Hào. Cô muốn nói chuyện bà nội với anh, nói chuyện khi bọn họ mới kết hôn ân ái, ngọt ngào như thế nào. Hoắc Tư Hào nghe điện thoại của cô, trong lòng càng cảm thấy khinh thường và mất kiên nhẫn. Người phụ nữ này! Đã nói như vậy rồi mà vẫn muốn dây dưa. Càng như vậy hắn lại càng muốn cô nhanh chóng rời đi, căn bản cũng không muốn có quan hệ gì với cô nữa. “Lâm Tuyết Y, tôi và cô thật sự không còn gì để nói nữa. Cô không muốn ly hôn nhưng tôi rất chán ghét cô, không muốn sống với cô nữa. Tôi cũng đã nói với cô ngày trước vì nể bà nội tôi mới cưới cô. Bây giờ thì chấm dứt đi, tôi sẽ vô cùng biết ơn cô. Nếu cô vẫn còn muốn níu kéo thì ngay cả một đồng tôi cũng không cho cô!” “Bộp” một tiếng, Hoắc Tư Hào cúp điện thoại. Hắn không muốn nói nhiều với Lâm Tuyết Y, cũng không cho cô cơ hội để nói nữa. “Tư……..Tút …..Tút” Lâm Tuyết Y chưa kịp nói đã bị một chuỗi âm thanh ngắt điện thoại bao trùm. Điện thoại lại vang lên. Hoắc Tư Hào liếc thấy là số ở nhà gọi tới liền không nghe máy. Vài lần như vậy, mi tâm Hoắc Tư Hào nhíu lại, thẳng thừng tắt máy. “Xin lỗi, thuê bao hiện tại hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Lâm Tuyết Y gọi lại liên tục nhưng chỉ có tiếng nói lạnh băng của tổng đài vang lên, hụt hẫng buông điện thoại xuống. Trước khi gọi cô đã chuẩn bị tinh thần nghe Hoắc Tư Hào từ chối nhưng khi anh tắt máy, cho dù đã chuẩn bị kĩ trong lòng cô vẫn cảm thấy khó chịu. Cô không ngờ Hoắc Tư Hào lại dứt khoát như vậy. Nhưng cô không thể chỉ vì vậy mà buông tay. Đây là hôn nhân chứ không phải trò đùa. Nghĩ là làm, Lâm Tuyết Y quyết định đến công ty tìm anh nói chuyện trực tiếp bởi vì cô biết anh chắc chắn sẽ không trở về nhà. Lâm Tuyết Y một mình tới tập đoàn Hoắc thị. Nơi đây được tôn sùng là tòa nhà của đế quốc hiện tại, đứng sừng sững giữa chốn phồn hoa, phố xá sầm uất. Mỗi lần nhìn thấy nó, lòng cô lại dâng lên một cảm xúc tự hào khó diễn tả nổi……..Đây là công sức của Hoắc Tư Hào mấy năm nay, anh đã bỏ ra bao mồ hôi tâm huyết và trí tuệ mới có được sự nghiệp như ngày hôm nay. Trong lòng cô rất hãnh diện vì Hoắc Tư Hào. Người cô yêu chính là người luôn biết phấn đấu, thông minh, một người đàn ông hết lòng vì công việc. Lâm Tuyết Y bước tới quầy lễ tân ở đại sảnh, nhân viên lễ tân không biết cô nhưng rất lễ phép, tươi cười chào hỏi, nói cô chờ một chút bởi vì tổng giám đốc đã căn dặn bất luận là ai tìm ngài ấy đều phải thông báo trước. Có một số trường hợp không thông báo thì lên trên kia thư kí cũng sẽ ngăn lại. “Xin hỏi cô có hẹn trước không ạ?” Lâm Tuyết Y hơi sửng sốt, cô quên mất điều này. Cũng không có đặc quyền gì, cô nhất thời hạ quyết tâm, nhẹ giọng hỏi nữ nhân viên “Cô có thể cho tôi gọi một cuộc điện thoại được không?” Cô lễ tân đồng ý, Lâm Tuyết Y ấn số điện thoại của Hoắc Tư Hào gọi đi. “Alo”- Hoắc Tư Hào lên tiếng. Nghe được giọng của anh, Lâm Tuyết Y không kìm chế được chợt nghẹn ngào. “Alo, ai vậy?” Điện thoại bên kia đã có chút không kiên nhẫn. Chỉ một tiếng đơn giản của Hoắc Tư Hào lại có thể làm cho cô nghẹn lại không nói thành lời. Cô hít sâu, tận lực ngăn chặn tiếng run run của mình “Tư Hào, là em, em muốn gặp anh.” Điện thoại bên kia đột nhiên im lặng. Mấy giây sau hắn mới lạnh giọng hỏi “Chẳng lẽ cô đang ở công ty?” Lâm Tuyết Y lo sợ Hoắc Tư Hào lại ngắt máy, cô sốt ruột nói “Đúng vậy. Em muốn bàn với anh chút chuyện, em không muốn chúng ta ly hôn, Tư Hào à…” Tiếng nói của cô có chút trầm thấp ẩn sau sự nghẹn ngào khó nói nên lời. Hoắc Tư Hào không nghĩ tới việc cô sẽ đến công ty tìm mình, hắn lạnh lùng cự tuyệt “Tôi đang bận.” Hắn không hề khách khí ngắt điện thoại, không cho cô có cơ hội nói tiếp.
Luôn luôn rất ít khi trở về nhà Hoắc Tư Hào cư nhiên nay mới chưa đến 8 giờ đã Tuyết Y nhìn thấy anh, trong lòng vô cùng kích động, hôm nay sao anh lại về sớm như vậy? Nhưng cô không nghĩ nhiều, thầm nghĩ chạy nhanh bắt lấy cơ hội khó gặp này. Cô đi qua ngồi xổm trước mặt anh, tay đặt trên đùi anh, cười hỏi “Tư Hào, anh đã về, anh ăn cơm chưa? Em vào bếp đi làm chút gì cho anh ăn nhé.” Cô tận lực thể hiện dáng vẻ sinh động cùng ôn nhu một Tư Hào nhìn cô một cái, không trả lời, hắn lạnh lùng gạt tay cô ra, lập tức lấy tài liệu trong túi đưa đến trước mặt cô.“Đây là cái gì?” Lâm Tuyết Y hỏi.“Tự xem đi.” Ngữ điệu lạnh như băng không mang chút cảm xúc Tuyết Y nhìn qua……là đơn ly Tư Hào ly hôn Lâm Tuyết Y, sau này có hạnh phúc riêng, không bên nào liên quan đến nhauPS Lâm Tuyết Y ký tên sau bảy ngày phải chuyển ra khỏi Hoắc gia, Hoắc Tư Hào sẽ bồi thường Lâm Tuyết Y đủ phí phụng dưỡngChồng Hoắc Tư HàoVợ“Chúng ta ly hôn đi”. Ngữ khí của Hoắc Tư Hào không mang chút thương lượng nào mà là ép buộc.“Anh muốn ly hôn?” Cô khó hiểu hỏi. Một giây sau, cô không tin, lại lên tiếng hỏi “Anh muốn ly hôn với em?”“Đúng vậy” Hoắc Tư Hào trầm giọng trả lời.“Tư Hào, anh thật thích nói đùa?” Lâm Tuyết Y vẻ mặt kỳ quái nhìn anh, sao lại muốn ly hôn?“Tôi không thừa hơi mà nói đùa với cô? Tôi vốn có thể cho luật sư đến tìm cô, nhưng sợ cô không tin nên mới tự mình về nói với cô.” Hoắc Tư Hào lạnh lùng giải thích, nếu không vì muốn nói với cô điều này, anh trở về sớm làm gì?“Đây là thật ư? Vì sao?” Lâm Tuyết Y nhìn thoáng qua đơn ly hôn kia, cô vẫn không tin, nhất thời không thể tiếp nhận được. Cô muốn tìm chút sơ hở trên mặt anh, nhưng chỉ thấy vẻ kiên quyết của anh.“Vì sao? Cô không biết rằng hôn nhân của chúng ta lên sớm hủy bỏ từ lâu rồi à? Lúc trước nếu không phải bởi vì bà nội, cô nghĩ tôi sẽ kết hôn với cô ư?” Hoắc Tư Hào khinh thường nói.“Nhưng chúng ta kết hôn đã 2 năm rồi, anh không thể nói ly hôn thì ly hôn được?” Lâm Tuyết Y muốn khóc. Nhưng cô vẫn cố dùng ngữ khí bình thản để nói, không muốn làm cho anh thêm khó chịu.“Tôi không muốn giải thích nhiều với cô. Tóm lại tôi chỉ đến thông báo cho cô, kí hay không kí cũng vậy thô, điều tôi đã quyết đĩnh sẽ không thay đổi.” Hoắc Tư Hào nói xong liền đứng lên, lấy áo khoác chuẩn bị đi ra ngoài.“Cô cũng nên chuẩn bị đi, bởi vì sau 7 ngày nữa cô sẽ phải rời khỏi Hoắc gia, cô có điều kiện gì tôi sẽ đáp ứng.” Hắn vừa đi ra ngoài, vừa nói bổ sung.“Tư Hào, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được không? A đừng đi .” Lâm Tuyết Y thấy anh muốn rời đi, vội vàng chạy đến kéo tay anh khẩn cầu Tư Hào không kiên nhẫn hất tay cô “Không có gì cần nói cả, cô cũng đừng vọng tưởng gì, cuộc hôn nhân này nhất định phải hủy.”“Tư Hào, không phải anh vẫn đối tốt với em sao? Tại sao đột nhiên muốn ly hôn?” Lâm Tuyết Y thấy hành động của anh đã biết anh không nói đùa, trong lòng cô kích động rồi bật khóc.“Tôi đối tốt với cô vì dù sao cô cũng là vợ trên danh nghĩa của tôi nhưng cũng bởi vì nể mặt bà nội mới làm vậy, tôi luôn luôn nhẫn lại, bây giờ tôi không muốn nhịn nữa.”Mỗi lần nghĩ đến cuộc hôn nhân này, hắn lại cảm thấy chán ghét nhắm mắt lại, người đàn bà này rất tâm kế nhiều mưu mô. Rõ ràng biết hắn không thích cô, dám nói với bà nội buộc hắn phải cưới cô. Lúc trước nếu không có sự có mặt của cô thì có lẽ hiện tại anh đang vui vẻ với người trong lòng rồi.“Tư Hào, em không tin, anh bởi vì bà nên mới đối tốt với em sao?” Lâm Tuyết Y lòng càng trầm xuống.“Bằng không cô nghĩ rằng tôi và cô thật sự yêu nhau sao? Cô nên tỉnh mộng đi.” Hoắc Tư Hào châm chọc nói.“Tư Hào, đã trễ thế này,chúng ta bàn lại được không, em đi làm đồ ăn khuya cho anh.” Lâm Tuyết Y đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi, cho dù trước đây anh thường không ở nhà, nhưng ít nhất trong lòng cô còn có chút hy vọng, nhưng khi anh đưa đơn ly hôn cô rất sợ anh đi sẽ không trở lại nữa, cô muốn anh ở lại, mặc kệ tâm tư anh không ở đây.“Tư Hào, anh không đi được không? Em xin anh, anh ở lại đi.” Lâm Tuyết Y vừa khóc vừa tiến lên kéo anh.“Không cần dùng nước mắt để làm tôi siêu lòng, tôi rất chán ghét cô.”Hoắc Tư Hào không hề thay đổi, hắn đương nhiên cũng không ở lại.“Cô không phải hỏi tôi đi đâu sao? Tôi cho cô biết, tôi đi đến chỗ người con gái tôi yêu -Tần Ngữ Tâm, cô vừa lòng chưa?” Hắn nói xong cũng không hề quay đầu lại mà đi ra ngoài.“Tư…….” Lâm Tuyết Y ngơ ngác đứng đó nhìn thân ảnh Hoắc Tư Hào biến mất ở cửa lớn, môi đã bị cô cắn đến mức chảy máu, chảy xuống quần áo, cô lại không hề hay khi kết hôn đã được 2 năm, chính mình luôn nhẫn nhịn nhưng đổi lại kết quả như không phải không biết cách sống của anh. Cũng từng khuyên anh, nói với anh, thậm chí lấy sự nhu tình của mình để đả động anh, nhưng anh chẳng những không nghe, ngược lại càng ít về nhà hơn trước suốt ngày lưu luyến hoa bướm bên chịu đựng, luôn chịu đựng, chính là bởi vì cô yêu anh, hy vọng một ngày anh sẽ tỉnh ngộ, chủ động trở lại bên cô. Cô đã đồng ý với bà nội, sẽ làm người đàn ông này thay đổi tốt lên, giúp đỡ công việc của hiện tại, anh lại muốn ly hôn, thậm chí ép cô trong vòng bảy ngày dọn ra ngoài. Đối mặt với một người tuyệt tình như vậy, Lâm Tuyết Y nhất thời không biết chính mình lên làm cái gì bây giờ, cô xoay người trở về phòng mình khóc
Ngay tại một trong số nhà giam, có một thiếu nữ đang ngồi bên trong cùng với những người bạn bị tù tội chung với cô, cô ấy đã ở bên trong được tận ba năm, vì lý do ngộ sát gây thương tích, Cô vào trong tù ngồi tận ba năm, do chính tay chồng mình đưa vào, vì cô bị người khác vu khống là ám sát người tình của anh ta, và không biết bằng cách nào người tình của anh ta lại có bằng chứng, khiến anh ta tin tưởng mà vô tâm đẩy cô vào nhà giam. Cô đã ở đây được ba năm, và ngày mai cũng là ngày cô sẽ ra tù khi đã đủ thời gian, dù vậy nhưng cô vẫn cảm thấy luyến tiếc khi xa họ, vì cô ở trong đây hầu hết quen tất cả nhiều chị em trong đây cùng nhau sống rất hòa thuận, được chị em chiếu cố rất nhiều, và họ cũng biết được chuyện của cô khi bị người ta hãm hại, Tối hôm đó bọn họ và các chị em cai ngục, điều mở tiệc xe nhỏ trong tù để tiễn cô ngày mai, còn bảo là các chị em có ra tù thì hãy gặp mặt nhau, và tất cả điều đồng ý, Nữa đêm cô trằn trọc không thể ngủ được, vì cô sắp phải ra tù, không biết lúc ra rồi cô sẽ đối mặt làm sao đây, chắc chắn cô sẽ tìm cách để ly hôn với anh ta, Sáng hôm sau cô ôm lấy chị em trong tù lẫn những chị cai ngục mà nức nở, sau đó là rơi đi, Cô gái ấy tên là Cố Hạ Phi, tên tiếng anh mà mẹ cô đặc thêm là Daisy, là một cô gái dạng con lai, vì mẹ là người Trung Quốc, nhưng cha của cô lại là một người Anh Quốc, nên cô trong người sở hữu hai dòng máu, và cơ thể cô cũng vậy, cô có mái tóc đen dài mượt mà, và điều đặc biệt nhất chính là đôi mắt của cô lại là màu xanh rất đẹp, Cô từ nhỏ đã được mẹ nói mình là con lại vì cha là người Anh Quốc, dù vậy nhưng cô từ nhỏ đến lớn vẫn chưa một lần nhìn thấy cha mình, Cố Hạ Phi vừa ra khỏi mà không quên chào mọi người, lúc ra ngoài thì ngay lập tức thấy được cô bạn thân từ nhỏ của mình đến đón cô, cô ấy từ xa đã vẫy tay gọi cô, "Hạ Phi tớ ở đây nè " Cô ấy tên là Trương Nhã Tịnh, là người bạn từ nhỏ sống cùng cô đến lớn, từ khi cô vào tù thì cô ấy vẫn luôn luôn đến thăm cô đều đặn, Cố hạ Phi từ xa chạy đến với gương mặt mỉm cười nói, "Nhã Tịnh, cậu vẫn khỏe chứ " Trương Nhã Tịnh nhìn cô mỉm cười, sau đó thái độ liền đưa tay lên xoa đầu cô trả lời,"Mình vẫn khỏe, biết cậu hôm nay được ra khỏi nơi đó, mình liền đến đón cậu ngay " Cố Hạ Phi nghe vậy liền cảm động khách sáo tươi cười, "Cảm ơn cậu " Sau đó cả hai mới lên xe và cô đưa Cố Hạ Phi về, lúc này ở trên xe đang trên đường về thì Trương Nhã Tịnh Liền hỏi, "Phi Phi, tớ nghe nói trong ba năm qua hắn không một lần đến thăm cậu sao " Nghe đến tên đàn ông mà Trương Nhã Tịnh nhắc đến khiến cô cau mày không thần sắc mà lên tiếng nói, "Ừm, không một lần " Trương Nhã Tịnh lúc này mới cau mày khi nghe cô nói những lời lạnh nhạt, cô liền bức xúc mắng lớn tiếng, "Đồ đàn ông vô lương tâm " Cô mắng hắn một trận trên xe vì bực mình, còn Cố Hạ Phi lại im lặng mà nhìn ra ngoài cửa xe, Thì Trương Nhã Tịnh mới chậc lưỡi một cái, sau đó không nói những lời về hắn ta nữa mà quay lại nhìn chằm chằm mái tóc của cô mà thuận miệng hỏi, "Phi Phi, tóc của cậu đã phai màu rồi này, cậu vẫn luôn nhuộm tóc đen để che đi màu tóc gốc của cậu à " Cố Hạ Phi nghe vậy liền đưa tóc mình lên và nhìn, sau đó mới thở một tiếng trả lời, "Cậu luôn biết mình không thích màu tóc đó và đôi mắt này kia mà " Trương Nhã Tịnh đang lại xe liền đưa tay ao tóc cô mà nói, "Tuy là vậy, nhưng mình thật chúng rất đẹp mà, mình thấy những đứa con lai ít được sở hữu hai thứ này lắm " Dù công nhận là vậy, vì cô thuộc dạng con lai hiếm khi sở hữu màu mắt xanh và mái tóc vàng tự nhiên, thế nhưng Cố Hạ Phi luôn luôn không bao giờ muốn được sở hữu chúng, sau đó cô liền quay hướng nhìn Trương Nhã Tịnh nói, "Nhưng mình không thích chúng, về nhà cậu nhuộm lại cho mình nhé " Truơng Nhã Tịnh lúc này thở dài một tiếng sau đó còn lên tiếng góp ý kiến cho cô nghe,"Theo mình thấy cậu hãy để lại màu tóc gốc và màu mắt đi, vì cậu sẽ sống như một con người mới, phải thay đổi hoàn toàn ngay thời điểm này" Cố Hạ Phi nghe những gì cô đang nói thật sự cũng đúng, nhưng nó lại khiến cô cảm thấy nhói đau mà chỉ biết im lặng, Sau đó Trương Nhã Tịnh lại tiếp tục nói thêm,"Phi Phi, hai năm trước cậu không phải bảo với mình là hãy lan truyền tin đồn cậu đã chết trong tù hay sao, bây giờ đây mới là cuộc sống mới của cậu đấy " Cố Hạ Phi ngay lập tức gật đầu rồi cúi thấp nói, "Mình hiểu rồi " Những lời Trương Nhã Tịnh nói không sai, cô ngay thời điểm này phải mạnh mẽ và sống một cuộc sống mới phải thay đổi, những chỉ có một thứ cô nhất quyết không thay đổi đó là phải trả thù, Trương Nhã Tịnh đưa tay lên, vỗ vai cô vui mừng nói, "Tốt lắm bạn tôi " Một lúc sau, Cố Hạ Phi mới nhớ ra một chuyện lập tức ngẩn đầu lên nói, "Nhã Tịnh, trước khi về cậu ghé qua mộ của mẹ mình được không, mình muốn gặp mẹ " Trương Nhã Tịnh ngay lập tức tươi cười nói,"Sao lại không được chứ, mình đang đưa cậu đến mộ mẹ đây này " Cố Hạ Phi cũng mỉm cười nói, "Cảm ơn cậu, thật tốt khi có cậu " Trương Nhã Tịnh lúc này cảm thấy khích động mà tươi cười khách sáo lên tiếng, "Bạn bè thân như chị em ruột thịt, còn ở đó cảm ơn, thôi đi nhé " Nói xong liền phóng nhanh xe đi đến nghĩa trang, khi trước lúc đến đó cả hai còn ghé qua tiệm bán hoa, mua một bó cúc trắng cho mẹ cô,
Bạn đang đọc truyện Rung Động Đầu Đời của tác giả Ái Hương Phi. Ở thời học sinh, có đôi lúc chúng ta sẽ được nếm mùi vị rung động từ người khác. Đó là rung động thoáng qua hay thực sự rung động và điều đó có kết tinh thành một điều gì tốt đẹp không thì mời bạn đoạnTuấn cười ha hả vào mặt tôi- Bộ mày tưởng tao định hôn mày hay gì mà ngơ ngác vậy? Hôi thế này còn mơ mộng nữa!Tức quá, tôi đạp hắn một phát rồi bật dậy đi vào nhà mình. Về đến nhà, tôi lại bắt gặp những hành động âu yếm của bố mẹ tôi. Họ lớn rồi mà cứ bắt tôi phải ăn những cẩu lương thế này chắc chết mất thôi. Bố tôi là điển hình cho thê nô chính hiệu, lúc nào cũng đặt vợ lên hàng đầu, nhiều khi tôi như người vô hình trong căn nhà rộng lớn này. Tôi cất tiếng để phá tan đi cái bầu không khí lãng mạn kia- Con chào bố mẹ!- Về rồi đấy hả? Lên rửa tay thay đồ rồi sang bên nhà Tuấn gọi họ qua đây ăn cơm với chúng ta.
Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn thái Đang raSố chương 83Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Truyện Vợ Cũ Của Tổng Tài Lạnh Lùng của tác giả Đậu Đậu Thiền có nội dung là cuộc hôn nhân không tình yêu, trải qua một thời gian sống với nhau mới có cảm năm trôi qua với cuộc sống hôn nhân không tình yêu, rồi cô bạn gái trở về, thế là hắn muốn nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân chấp nhận cho hắn kết hôn với người con gái kia...Nhưng rồi đâu cũng vào đấy hắn nhận ra rằng cô mới chính là người hắn cần...
vợ cũ của tổng tài lạnh lùng