Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa hay còn có tên gọi khác là Vượt qua lôi trì, đây là tác phẩm thuộc thể loại tiểu thuyết tình cảm được viết bởi tác giả Diệp Lạc Vô Tâm, Nội dung của tác phẩm xoay quanh mối tình đầy ngang trái của nữ chính Tô Mộc Mộc và hai anh em song sinh Trác Siêu Nhiên, Trác Siêu
Nếu như bây giờ Trác Siêu xử lý tất cả mọi người, cái này không thể nghi ngờ tựu biểu thị hắn chính là ưu tú nhất một cái nào, như thế Trác Siêu trở thành vị đại nhân vật này đệ tử tỉ lệ liền sẽ biến rất cao. "Chậc chậc, gia hỏa này thật là hư!"
Top 15 truyện hay nhất của Diệp Lạc Vô Tâm không nên bỏ qua. Diệp Lạc Vô Tâm (叶落无心) sinh ngày 13/06, dù là một trong những tác giả có tầm ảnh hưởng trong thị trường truyện/tiểu thuyết thế nhưng thông tin về cô vô cùng ít ỏi.Nữ tác giả thường được gọi thân mật với cái tên Tâm Tâm, là người Trung
Ninh Trác nói đúng, căn bản không có đồ vật nào lại có thể qua mắt được tôi và Ninh Trác mà tự nhiên biến mất, chính là do Tiết Xán giúp nữ quỷ kia ẩn giấu hành tung, cả việc hắn trên thân biến thành bộ dáng suy yếu, tất cả đều là ngụy trang, mục đích để bức
Bà "trùm" này có cách sinh con nhỏ để tại ngoại khi phạm tội, sau đó tiếp tục trượt dài. Ngày 6-12, Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, Công an tỉnh Tiền Giang cho biết đã bắt quả tang Quách Ngọc Thanh (41 tuổi, quê TP HCM - tạm trú xã An Thái Trung, huyện Cái Bè
Fast Money. Tiểu thuyết ngôn tình FULL bởi Pinklady18 Đang xem Trác siêu nhiên Xem thêm Cách Tạo Bộ Hồ Sơ Xin Việc Online Cần Những Gì? Cách Tạo Hồ Sơ Xin Việc Online BẠN ĐANG ĐỌC Tiểu thuyết ngôn tình FULL Romance chang cảm giang mẹ ngon ngắn thu thuyết tieu tinh trong từ vien đừng Xem thêm Vượt Mặt Dương Mịch, Đường Yên Là Nữ Diễn Viên Được Quan Tâm Nhất 2016 Chương 19 Hai đôi mắt nhìn nhau, cô khiếp sợ, sâu trong đáy mắt hắn, cô càng thấy được sự khiếp sợ hơn gấp bội phần. Bên tai cô giống như vang lên tiếng nổ ầm trời, hoàn toàn đánh thức cô khỏi giấc mơ. Là mơ, đây nhất định là mơ, bằng không làm sao cô lại thấy hai Trác Siêu Nhiên? Đúng, là mơ! “Mộc Mộc, cậu ta là Trác Siêu Việt, em sinh đôi của anh.” Trác Siêu Nhiên giới thiệu, hoàn toàn phủ nhận điều đó, “Siêu Việt, cô ấy là Tô Mộc Mộc, bạn gái… của tôi.” Trác Siêu Việt? Trác Siêu Nhiên? Anh em sinh đôi? Rốt cuộc cô hiểu được, khi Trác Siêu Nhiên nhắc tới em trai mình tại sao lại dùng ngữ điệu như vậy nói, “Em thấy cậu ta sẽ biết!” Có người nhận sai, cũng có người không bao giờ nhận sai. Chỉ liếc mắt một cái, Mộc Mộc từ thiên đường ngã vào mười tám tầng địa ngục, xương tan thịt nát, vạn kiếp bất phục… “A,a…” Trác Siêu Việt cười gượng hai tiếng, tay cầm chìa khóa nắm thành quyền, chiếc chìa khóa kim loại phát ra tiếng ma sát chói tai. “Hai người cứ tiếp tục, tôi không quấy rầy…” Nói xong, Trác Siêu Việt một giây cũng không dừng lại, xoay người đi xuống lầu, dường như vừa rồi mọi chuyện xảy ra không hề liên quan đến mình. Không ngờ Trác Siêu Việt ngay cả chào cũng chưa nói một lời, xoay người bước đi, Trác Siêu Nhiên đang định đuổi theo, Mộc Mộc hoảng loạn giữ lấy tay anh. Đôi môi cô khẽ mở, ánh mắt lo lắng nhìn thẳng, gấp gáp hy vọng Trác Siêu Nhiên cho cô đáp án, anh và Trác Siêu Việt, ai mới là người đàn ông tối hôm đó. “Em không cần để ý…” Trác Siêu Nhiên nghĩ Mộc Mộc đa tâm, dịu dàng giúp cô chỉnh lại đai váy, “Chắc Siêu Việt sợ quấy rầy chúng ta.” Cô không còn tâm trí nào nghe anh nói, chỉ lo cúi đầu tìm di động. Rốt cuộc tìm được, ngón tay cô động vào bàn phím đông cứng, khi muốn đánh chữ, lại không biết nên viết thế nào. Hỏi anh “Người đàn ông bốn năm trước bỏ năm vạn đồng mua một đêm của em là anh, hay là Trác Siêu Việt?” Hoặc là hỏi “Anh có nhớ em hay không? Đêm bốn năm trước đó, chúng ta một lần…” Nếu anh nói anh không nhớ rõ, hoặc nói cho cô rõ ràng, anh không phải. Cô nên nói cái gì? Nói cho anh “Xin lỗi, em nhận nhầm người, em tưởng anh là Trác Siêu Việt… Em đã từng cùng anh ấy…” Sau đó, có phải cô nên chạy xuống lầu, đến hỏi Trác Siêu Việt như vậy? Xác nhận xem người đàn ông tối hôm đó có phải hắn hay không? Mộc Mộc cảm thấy chính mình thật buồn cười. Giống như diễn một màn kịch ngu ngốc trước những con mắt tinh tường, cuối cùng chấm dứt vụng về trong tiếng cười nhạo, bôi một vết bẩn lên tình cảm tốt đẹp giữa anh em bọn họ. Hai người họ sẽ thấy cô thế nào? Sẽ lựa chọn ra sao? Quan trọng nhất, cô sẽ phải đối mặt với chân tình của Trác Siêu Nhiên bằng cách nào? “Mộc Mộc, em không sao chứ?” Cô hoảng hốt lắc đầu, cố gắng sắp xếp lại đống hỗn độn trong tâm trí, ngăn cơ thể sôi trào nôn nóng, ngồi trên sô pha cẩn thận ấn bàn phím “Hai người giống nhau như vậy, có bị ai nhận lầm không?” Vấn đề này trước đây cũng rất nhiều người hỏi, Trác Siêu Nhiên không để ý, ngồi xuống cạnh cô. “Người quen thuộc thì không, khí chất hai bọn anh hoàn toàn khác nhau. Người không quen vẫn thường xuyên nhận lầm. Trước kia, khi còn ở bộ đội đặc chủng, để tránh mọi người nhầm lẫn, bọn anh để kiểu tóc khác nhau, tóc anh ngắn hơn, cậu ta thì dài hơn một chút.” Mộc Mộc cố gắng nhớ lại kiểu tóc của hắn bốn năm trước, rất đàn ông, dài quá vành tai, có phong cách Âu Mĩ, nhưng như thế là dài, hay là ngắn, rất khó xác định. “Ngoài kiểu tóc, hai người còn có chỗ nào có thể phân biệt?” Cô lại hỏi. “Rất nhiều, ví dụ như anh thích mặc quần áo sáng màu, Siêu Việt lại thích tối màu, hoặc bình thường cậu ta ăn mặc cũng rất tùy tiện, hai cúc áo sơ mi trên cùng không bao giờ cài…” Cô nhớ rõ, đèn ở bar Lạc Nhật rất mờ, cho dù hắn mặc quần áo màu gì, nhìn luôn tối, không thể nhận rõ. Cô cũng nhớ, hắn thích mặc áo sơ mi vừa người, loại áo sơ mi có thể đem khí chất của hắn tôn lên vẻ tao nhã lại quyến rũ, về phần cúc áo, cô không dám xác định… Trác Siêu Nhiên thấy Mộc Mộc lo lắng, tưởng cô sợ sẽ nhận sai người, cố ý an ủi nói “Thực ra em không cần lo lắng, cá tính anh và Siêu Việt hoàn toàn khác nhau, nếu em để tâm một chút nhất định sẽ không nhận sai.” Đúng vậy, chỉ cần để tâm, muốn phân biết hai người cũng không khó. Anh đứng lên, theo thói quen định sửa sang quần áo, áo phông anh mặc trên người, mặc dù vừa trải qua một trận kích thích nhưng vẫn rất phẳng phiu. Cô nghĩ lại mới phát hiện, dù Trác Siêu Nhiên mặc đồ gì đều có cảm giác như quân trang chính thống. “Hẳn là Siêu Việt chưa ăn tối, em chuẩn bị đồ ăn, anh đi gọi cậu ấy lên ăn cùng.” Cô gật gật đầu đi vào bếp. ********** May mắn là dì Trần mà Trác Siêu Nhiên nhắc tới có chuẩn bị rất nhiều đồ ăn nấu sẵn, chỉ cần cho vào lò vi sóng là có thể dùng. Bằng không, trong lúc tinh thần hoảng hốt, Mộc Mộc cũng không có cách nào làm được đồ ăn đủ cho ba người. Dọn đồ ăn xong, vẫn chưa thấy Trác Siêu Việt và Trác Siêu Nhiên đi lên, Mộc Mộc vỗ vỗ khuôn mặt lạnh lẽo, cố tỏ ra tươi cười, đi xuống lầu. Mới đi đến giữa chừng, cô nghe thấy có người nói “Anh tưởng em nói thật sao?” Giọng nói này rất giống Trác Siêu Nhiên, chỉ là ngữ điệu đó không phải là cách Trác Siêu Nhiên dùng để nói chuyện, hẳn là Trác Siêu Việt. “Cậu nói sao?” Giọng nói Trác Siêu Nhiên mang theo ý cười hỏi lại. “Bề ngoài đúng là rất xinh đẹp, nhưng cơ thể hình như còn chưa phát dục hoàn toàn, quá gầy, nơi nên có thịt…” Ngữ điệu ngả ngớn, lời nói lỗ mãng. Mộc Mộc cảm thấy máu trong người như ngừng chảy, bước chân bị khựng lại chỗ góc cầu thang. “Không phải tôi hỏi cái này…” Trác Siêu Nhiên kịp lúc chặn những lời không nên nói ra phía sau. “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cậu.” “Em rất nghiêm túc…” “…” Mộc Mộc không nhìn thấy bọn họ, không biết Trác Siêu Nhiên làm biểu tình hay động tác gì, Trác Siêu Việt bất đắc dĩ thở dài. “Rồi, nói nghiêm túc… Anh thích là được, em có thể có ý kiến gì, em lại không biết cô ấy.” “Siêu Việt, không giấu gì cậu…” Giọng Trác Siêu Nhiên trầm xuống, “Cô ấy chẳng những không thể nói chuyện, hơn nữa còn ngồi tù…” “Cô ấy từng ngồi tù?” Trác Siêu Việt thốt ra khó tin. “Đúng vậy, từ bốn năm trước, mới ra tù không bao lâu.” “…” Trác Siêu Việt trầm mặc hồi lâu, “Tội gì?” “Năm mười bảy tuổi cô ấy bị cha nuôi cường bạo, bởi vì chịu kích thích, không kiểm soát nổi lỡ tay giết chết ông ta. Quan tòa thấy cô ấy cũng là người bị hại, lại ở tuổi vị thành niên, nên cân nhắc mức hình phạt…” Cả căn phòng rơi vào im lặng. Mộc Mộc xiết chặt lấy tay vịn cầu thang, khớp xương gồng lên xanh trắng. Cô vốn định vĩnh viễn không bao giờ nói cho anh chuyện này, không ngờ rằng anh đã điều tra ra. Có một số việc đã xảy ra thì không thể che giấu, cho dù cô trốn tránh thế nào cũng chỉ là bịt tai trộm chuông mà thôi. “Tôi không biết làm như vậy đến tột cùng là đúng hay không…” Giọng nói Trác Siêu Nhiên mờ mịt, “Có thể tôi không cho cô ấy được một kết cục mĩ mãn…” “Quá khứ không ai có thể thay đổi, tương lai cũng không ai cóthể đoán trước.” Giọng nói lạnh lẽo như bay tới từ cuối chân trời, “Chỉ cần anh thật lòng với cô ấy, điều này quan trọng hơn tất cả!” Một câu, giống như sấm chớp mưa đêm, chớp nhoáng hiện ra trước mắt Mộc Mộc. Quá khứ không ai có thể thay đổi, tương lai cũng không ai có thể đoán trước, cô không muốn một kết thúc mĩ mãn, cô thầm nghĩ, chỉ cần hắn thật lòng với cô, chẳng phải chính là một đêm bốn năm trước… Trác Siêu Việt… Cô nhớ kỹ tên hắn trong lòng, Trác Siêu Việt, người thể nói ra những câu này, đến tột cùng là người thế nào? Đang dựa vào tay vịn cầu thang, Mộc Mộc cố gắng đứng thẳng, hít sâu vô số lần, chậm rãi đi xuống lầu. Đi đến bậc cuối cùng, cô nhìn thấy Trác Siêu Việt. Hắn dựa trên sô pha, cánh tay phải tùy tiện gác lên thành ghế, kẹp một điếu thuốc, điếu thuốc dài bị xiết đến biến dạng. Sự trầm tĩnh vẫn không thể che giấu được sự phóng túng không kìm chế nổi trên người hắn. Ngực cô nhói đau, thiếu chút nữa không khống chế được chính mình, xông lên hỏi hắn Là anh sao? Người đàn ông đêm hôm đó là anh, đúng hay không? Hắn cũng thấy cô, thản nhiên lướt qua, đưa điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay lên môi, hít sâu một hơi. Làn khói tịch liêu lượn lờ, mặt hắn trở nên mơ hồ, mông lung, chỉ thấy miệng hắn khẽ cong lên như cười như không, cực kì rõ ràng. “Chị dâu…” Có một loại đàn ông, nhất kiến chung tình không phải ngẫu nhiên, là tất nhiên, bởi vì hắn có một sự quyến rũ làm cô không thể kháng cự nổi. Cho dù gặp lại một vạn lần, cô cũng nhất định sẽ một vạn lần gục ngã. Có người nói, đây là tai kiếp, có người nói đây là phúc phận. Thực ra, đó là duyên số. Lời tác giả Chuyện quá khứ cho đến lúc này tạm thời còn ít rắc rối, một chút, nhưng mà sẽ rất nhanh xong xuôi. Gian tình chị dâu – em chồng ám muội sẽ từ từ nhỏ giọt. Muốn xem đoạn kinh điển không? Ngoan ngoãn comment lại, ta sẽ viết tiếp đoạn gian tình ở chương 14, coi như bồi thường tâm hồn yếu ớt của mọi người, được không? Post navigation Có thể bạn quan tâm
anhnguyenflypro Thành viên tích cực Tham gia 21/8/2018 Bài viết 692 Đã được thích 3 Điểm thành tích 18 ANH KHÔNG MUỐN ĐỂ EM MỘT MÌNH Tác giả Diệp Lạc Vô Tâm Thể loại Tản văn Độ dài 270 trang Tình trạng Hoàn - đã xuất bản. Link đọc ***** Cuộc đời con người, cứ ngỡ là dài hóa ra lại vô cùng ngắn ngủi. Có người sống như một ngôi sao tỏa sáng rực rỡ, có người cứ mãi vùi mình trong vực sâu tăm tối, lại có người lặng lẽ trải qua quãng thời gian quý giá này, chẳng để lại cho đời vết tích gì. Và khi đọc “Anh không muốn để em một mình”, có lẽ nhiều người sẽ bất chợt tự hỏi bản thân “Mình đang sống vì điều gì?” “Anh không muốn để em một mình” là một tập truyện với những câu chuyện do Bạc Băng nữ chính trong bộ “Động phòng hoa chúc cách vách” cùng tác giả kể lại. Nhân vật trong những câu chuyện đó có thể là bệnh nhân, cũng có thể là một người bạn của cô. Mỗi câu chuyện kể về những người khác nhau, những mối nhân duyên khác nhau nhưng đều có chung một thông điệp “ Hãy sống hết mình, vì chúng ta không biết khi nào mình sẽ phải rời xa thế gian này.” ***** Lâm Vũ Dương đã đem lòng yêu Diệp Tử Điềm ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười trong veo của cô dưới ánh nắng chan hòa. Vì vậy, suốt những năm cấp hai, cậu luôn cố gắng bảo vệ cô, giúp cô học tốt để thi vào trường cấp ba trọng điểm. Tình yêu của tuổi thanh xuân luôn rất đẹp, nhưng lại hay vướng phải những luật lệ hà khắc và quan niệm cổ hủ của người lớn nên thường không có kết quả tốt đẹp. Dưới sức ép từ phía thầy cô và gia đình, Vũ Dương và Tử Điềm đã phải chia tay. Thế nhưng, giây phút Tử Điềm quay lưng đi, cô đã nghe được lời hứa của Vũ Dương “Diệp Tử Điềm, đợi chúng ta đỗ đại học, tớ sẽ theo đuổi cậu một lần nữa.” Diệp Từ Điềm đã tin vào lời hứa ấy, tin rằng hai người họ sẽ có tương lai. Trớ trêu thay, Lâm Vũ Dương đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời lại mắc phải căn bệnh ung thư xương quái ác. Vì phát hiện quá muộn, tế bào ung thư đã lan đến phổi và bạch huyết. Vũ Dương ra đi, để lại những lời hẹn ước, để lại những hoài bão còn dang dở, nhưng Tử Điềm đã hứa, sẽ thay anh thực hiện giấc mơ của mình. ***** Hạ Ưu gặp Lý Điện khi anh dắt một chú chó bị thương đến bệnh viện thú y, nơi cô đang làm thêm. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, Hạ Ưu đã bị ấn tượng bởi chàng trai ấm áp ấy. Lý Điện làm việc tại một xưởng sửa xe, mặc dù thu nhập không cao nhưng anh vẫn nhận nuôi tất cả những chú chó lang thang anh gặp được. Dần dần, Hạ Ưu phải lòng Lý Điện. Thế nhưng vì anh vẫn luôn mặc cảm cho rằng mình không xứng với cô nên khi Hạ Ưu tỏ tình với Lý Điện, anh đã từ chối. Trong suốt ba năm sau đó, Lý Điện luôn phấn đấu hết mình, anh mong mình sẽ xứng đáng với một cô gái tốt như Hạ Ưu. Khi cuộc sống của anh đã tạm thời ổn định, công việc đã thuận lợi, Lý Điện bày tỏ tình cảm của mình và cầu hôn Hạ Ưu. Nếu câu chuyện khép lại ở đây, nếu Lý Điện và Hạ Ưu là hoàng tử và công chúa, đây sẽ là một tình yêu vô cùng viên mãn. Tiếc thay, ông trời chẳng bao giờ ưu ái bất kì ai…giống nương tử là pháp y ***** Thẩm Thanh Tuyết là một nữ sinh hết sức bình thường, bình thường đến mức khiến mọi người khó có thể ghi nhớ. Điều đặc biệt nhất khiến mọi người nhớ đến cô là tình yêu trong trẻo mà bền bỉ, kiên cường mà thuần khiết cô dành cho cậu bạn Mục Sơn trong suốt những năm tháng thanh xuân đẹp nhất đời người. Trái ngược với Thẩm Thanh Tuyết, Mục Sơn là chàng trai trong mơ của rất nhiều cô gái. Anh đẹp trai, hát hay lại học giỏi. Anh nổi bật tựa mặt trời rực rỡ, còn Thẩm Thanh Tuyết chỉ là một vì sao nhỏ bé, lạc lõng và đơn độc giữa bầu trời đêm mà thôi. Thẩm Thanh Tuyết của khi ấy, đã vì Mục Sơn mà cố gắng, mà nỗ lực hết mình. Và Mục Sơn của khi ấy, đã vì Thẩm Thanh Tuyết mà dừng chân, mà quay đầu nhìn lại. Vậy mà tiếc thay, họ vẫn chẳng thể bên nhau trọn đời trọn kiếp. Lạc nhau là mất, một lần chia xa, vĩnh viễn họ chẳng thể làm lại từ đầu… ***** "Tôi đã yêu anh ấy bằng tất cả tấm lòng, cũng không xa xỉ cầu mong được đáp lại, chỉ hi vọng một khoảnh khắc nào đó khi mặt trời mọc, anh ấy sẽ nhớ đến tôi, cho dù chỉ trong nháy mắt thôi cũng được." Tiểu Thường chỉ mong rằng Trác Siêu Nhiên có thể nhìn về cô trong chốc lát, vậy mà cô lại chính là nơi trái tim anh hướng về trong suốt quãng đời còn lại. Ngay từ lần thứ hai gặp mặt, Tiểu Thường đã biết rằng Trác Siêu Nhiên chính là người đàn ông mà cả đời này cô muốn dựa dẫm. Vì anh, cô đã ở lại vùng biên giới khắc nghiệt và lạnh giá suốt ba năm, ân cần chăm sóc anh, dịu dàng dùng sự ấm áp của mình làm trái tim anh tan chảy. Tiểu Thường biết rõ rằng trong lòng Trác Siêu Nhiên vẫn luôn vấn vương một bóng hình. Vậy mà cô vẫn cố chấp ở bên anh, bộc lộ hết tâm tư của mình cho anh thấy, bỏ ngoài tai tất cả những lời khuyên can của mọi người. "Lúc còn trẻ, không có gì, nhưng có dũng khí." * Tiểu Thường cô đã dùng tất cả dũng khí để yêu thương một người. Cứ ngỡ rằng đây là một mối tình đơn phương, cứ tưởng rằng Tiểu Thường đã lãng phí những năm tháng thanh xuân để chạy theo một người không thuộc về mình, vậy mà đúng lúc cô sắp rời đi, Trác Siêu Nhiên đã giữ cô ở lại. Tiểu Thường, anh sẽ không để em đi, anh sẽ ở bên em, anh không muốn để em một mình. Chính Trác Siêu Nhiên cũng không biết rằng cô gái bé nhỏ ấy đã bước vào trái tim anh từ bao giờ. Có lẽ là vào khoảnh khắc cô dịu dàng bôi kem dưỡng lên vết nứt nẻ trên tay anh, cũng có thể là sau khi anh đọc hết cuốn "Tâm hồn người lính" mà cô đã viết về anh, viết về tình yêu dành cho anh bằng tất cả nhiệt huyết của mình. "Anh nghĩ Trác Siêu Nhiên có yêu Tiểu Thường không?" "Yêu, rất yêu! Cậu ấy từng nói, điều may mắn nhất trong cuộc đời cậu ấy là gặp được Tiểu Thường, cô ấy là ánh sáng rực rỡ nhất xuất hiện trong cuộc đời cậu ấy.” ***** Những câu chuyện khác như boss hung du ong xa ket hon di, mình nghĩ mọi người nên tự đọc và cảm nhận. “Anh không muốn để em một mình” không chỉ là những trang sách về tình yêu, mà còn mang những thông điệp quý giá về đam mê và nhiệt huyết, về lý tưởng và tín ngưỡng. Chất chứa trong từng trang sách là cảm nhận của tác giả về cuộc sống, lại như một lời khuyên dành cho người đọc, nhắc nhở chúng ta sống có mục đích, có ý nghĩa hơn. Bởi vì mỗi người khi sinh ra đều mang một sứ mệnh cho riêng mình và bởi vì mỗi chúng ta chỉ có một lần để sống, vậy nên thay vì làm một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc bao la, hãy trở thành một đóa hoa sen kiêu hãnh vươn lên từ trong bùn đất! Xem thêm các chủ đề tạo bởi anhnguyenflypro Các chủ đề tương tự - Review Truyện Không Có Lai Sinh - Review 10+ Truyện Xuyên Không Hay Nhất Được Đề Cử Bxh 2022 - Review Truyện Băng Vệ Sinh Không Thành Vấn Đề - Review Truyện Hôn Nhân Không Tình Yêu - Review Truyện Sau Khi Tôi Chết Anh Ấy Không Cưới Thêm Ai Nữa TheThanhTien Thành viên tập sự Tham gia 31/3/2020 Bài viết 3 Đã được thích 0 Điểm thành tích 6 có ngôn tình đô thị mà nữ cường ko bạn ơi? Chia sẻ trang này
Khi Théodore Géricault bắt đầu những nghiên cứu chuẩn bị cho kiệt tác Cái bè của tàu Medusa, ông đã đi những chặng đường cực đoan và đáng chấn động. Để có thể tái hiện lại đầy đủ thực tế khủng khiếp của những người sống sót trên cái bè rách nát của con tàu bị đắm trong bức hoạ của mình, Géricault đã mang các bộ phận cơ thể đang thối rữa vào trong xưởng vẽ, và người ta cho rằng ông thậm chí còn cất giữ chúng dưới gầm giường. Ông đi thăm các nhà xác để có thể nhìn thật cận cảnh tác động của cái chết đến cơ thể con người. Đó là phiên bản của cái Trác tuyệt của ông một thẩm mỹ được thiết kế gây sốc, gây khó chịu, và kinh hoàng. Vậy Trác Tuyệt, Tuyệt luân, hay Siêu phàm The Sublime trong nghệ thuật là gì? Chúng ta cùng tìm hiểu về khái niệm này qua chuỗi bài viết gồm 3 phần. Tổng quan về Cái Trác tuyệt trong Nghệ thuật Cảm giác về sự kinh hãi, bàng hoàng, vô tận, và cái bé nhỏ bị xoay vần, và thông qua trải nghiệm về cái trác tuyệt, tuyệt luân, hay siêu phàm, trong tự nhiên, và trong nhiều thế kỷ, được các nghệ sĩ từ Donatello cho đến Bill Viola cố gắng tái hiện trong các bức tranh, tác phẩm điêu khắc, và các trình chiếu video của họ. Được phát triển thành học thuyết ngay từ thế kỷ 1, cái trác tuyệt ấy đã làm say đắm các nhà văn, triết gia và nghệ sĩ. Thông qua các định nghĩa và cách giải thích khác nhau, trên cơ sở, trác tuyệt là cảm giác bắt nguồn từ mối quan hệ của con người với thế giới, với thiên nhiên và những gì nằm còn vượt lên trên đó mà giúp chúng ta hình thành sự hiểu biết về chính bản thân mình. Bởi vì trải nghiệm của cái siêu phàm có tính chất tương tác – chúng ta cảm thấy bản thân có liên quan đến thứ gì đó lớn hơn bản thân mình – các nghệ sĩ quan tâm đến sự trác tuyệt sử dụng vô số phương pháp và phương tiện – từ màu sắc và phối cảnh cho đến tính sống động trong cách bố trí và âm thanh – để tạo ra một trải nghiệm thu hút các giác quan của người xem và dẫn dắt họ thưởng thức tác phẩm. Các nghệ sĩ sử dụng cái trác tuyệt không chỉ để bình luận về mối quan hệ của chúng ta với thiên nhiên, mà còn về tốc độ thay đổi nhanh chóng của công nghệ cũng như các sự kiện đương đại về chiến tranh và bạo lực. Một cảnh trong tác phẩm Thăng thiên Ascension 2000 của Bill Viola trong triển lãm “Tôi không biết tôi là thế nào Nghệ thuật của Bill Viola” “I Do Not Know What It Is I Am Like The Art of Bill Viola, tại Quỹ Barnes. Các ý tưởng và thành tựu chính Những khơi gợi hiện đại về cái trác tuyệt đã bén rễ từ những tác phẩm triết học vào thế kỷ 17 và 18. Để cắt nghĩa những cảm xúc và niềm say mê của con người, các tác giả đã ra sức chất vấn một cách có hệ thống về cội nguồn nơi chúng nảy sinh. Trong đó có ảnh hưởng hơn cả là Immanuel Kant, người đã xác định vị trí của trác tuyệt trong sự bất lực của con người trước việc lĩnh hội cái mênh mông vô trùng đến khiếp đảm, và nhờ đó mà ta tự nhận thức được sự nhỏ bé và giới hạn của tuyệt luôn nhen nhóm trong ta cảm thức về sự tồn tại của một thứ gì đó nằm ngoài ta mà ta không tài nào nắm bắt nổi, vì thế mà từ lâu người ta đã liên kết nó với tôn giáo, tâm linh và sự siêu việt. Ngay cả trong những bối cảnh thế tục, trác tuyệt cũng gợi lên cái gì đó đáng kinh ngạc, nhắc cho ta nhớ rằng con người không nhất thiết là trung tâm của vũ thế kỷ 20, các nghệ sĩ bày tỏ niềm hứng thú với sự trác tuyệt thường tìm đến máy móc, công nghệ, cũng như nhà máy công xưởng để tìm kiếm cái phi thường và choáng ngợp. Công nghệ nhân tạo ngày nay trói buộc trí tưởng tượng và kiểm soát phần nhiều cuộc sống của chúng ta. Thứ ban đầu là sự nhiệt thành đón nhận công nghệ như công cụ làm giàu thế giới đã, trong không ít trường hợp, trở thành nỗi sợ hãi trước cái siêu phàm của công trình chính trị hoá và vật phẩm hóa những cảnh tượng siêu phàm, trác tuyệt đã khiến nhiều học giả gần đây bắt đầu xem xét kĩ hơn về trác tuyệt và mối quan hệ của nó với chủ nghĩa tư bản, cũng như về cách thức trải nghiệm về tự nhiên và công nghệ được bán cho người tiêu dùng. Dù là với du lịch sinh thái hay khung cảnh triển lãm ở một viện bảo tàng, khách hàng ngày càng trả giá cao hơn để mua lấy trải nghiệm trác tuyệt. Cũng có một số thành phần tranh cãi rằng tư bản đã làm ô nhiễm đi cái trải nghiệm ấy và đi ngược lại với tinh thần nguyên thuỷ của sự trác tuyệt. Những sự khởi đầu Boileau và Longinus – Về cái Trác tuyệt On the Sublime 1674 Khái niệm về trác tuyệt có thể truy dấu xa nhất là giai đoạn Phục Hưng ở Ý. Các tác phẩm của Masaccio và Andrea Mantegna về chủ đề cái chết của Chúa Giêsu, cùng với những bức vẽ và nghiên cứu của Raphael về đầu lâu, đều nhắc nhở rằng ta về sự không thể tránh khỏi của cái chết và cái chưa biết – những chủ đề chính sự trác tuyệt. Hoạ sĩ kiêm lý thuyết gia Jonathan Richardson đã viết rất nhiều về trác tuyệt và ví dụ về nó bằng Michelangelo và hoạ sĩ người Ba Rốc Anthony van Dyck trong cuốn Luận về lý thuyết hội hoạ An Essay on the Theory of Painting 1715 của ông. Tác phẩm Thương khóc Chúa khoảng 1480 của Andrea Mantegna Nhưng mãi đến thời kỳ Lãng mạn thì trác tuyệt như một quan niệm thẩm mỹ mới thực sự thống trị châu Âu. Bắt đầu từ bản dịch của tác giả người Pháp Nicolas Boileau – Despréaux vào thế kỷ 17 cho cuốn Về cái trác tuyệt Peri Hypsous, một tác phẩm phê bình văn học của Longinus, một người Hy Lạp, vào thế kỷ 1 CN. Trong cuốn sách, Longinus lập luận rằng nhà hùng biện không nên chỉ thuyết phục người nghe mà cần hướng đến cả việc khơi dậy niềm đam mê cũng như lay động cảm xúc của họ. Chủ yếu là quan tâm đến ngôn ngữ, Longinus chỉ viết vắn tắt về sự trác tuyệt nhìn thấy được thể hiện trong cả tự nhiên lẫn các đồ vật do con người tạo ra; ông ước đoán rằng kích thước vĩ đại và sự đa dạng có khả năng mang đến cảm nhận về sự trác tuyệt. Trong chuyên luận mỹ học của riêng mình, Boileau có viết về sự trác tuyệt “Trác tuyệt không nói lên một cách chặt chẽ về điều gì đó đã được chứng minh hay phô bày, mà nói về một điều kỳ diệu, nó chiếm lấy ta, khích động ta, và khiến ta cảm nhận được những cảm xúc”. Chân dung Nicolas Boileau-Despréaux, sinh 1636 – mất 1711, đều tại Pháp. Một nhà thơ và một nhà phê bình. Tên thường gọi là Boileau Trác tuyệt của chủ nghĩa Lãng mạn và Khảo nghiệm triết học xoay quanh Nguồn gốc ý tưởng của chúng ta về Tuyệt luân và cái Đẹp của Edmund Burke 1757 Năm 1757, triết gia Edmund Burke đã cho ra đời tác phẩm lớn đầu tiên về cái siêu phàm, trong đây ông tìm cách nghiên cứu một cách khoa học về những đam mê của con người. Là một người theo chủ nghĩa Duy nghiệm trong triết học, Burke đặt nền tảng lý luận của mình là kinh nghiệm cảm quan, ông đi vào nhiều cung bậc cảm xúc, bao gồm cái khoái lạc, cái đẹp và cái trác tuyệt. Đối với Burke, cảm giác khoái lạc không mạnh bằng cảm giác đau đớn, ông đề xuất rằng trác tuyệt, mà theo ông hiểu là đam mê mạnh mẽ nhất của con người, bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, đặc biệt là nỗi kinh hoàng do cái chết mang lại. Burke viết rằng “Niềm đam mê được khơi dậy từ sự vĩ đại và siêu phàm trong tự nhiên; khi các thế lực ấy hoạt động mạnh mẽ nhất – là sự kinh ngạc, và sự kinh ngạc là trạng thái của tâm hồn nơi mọi vận động đều đình chỉ, với một mức độ khiếp sợ nào đó.” Các tác phẩm của Edmund Burk, chính khách, tác giả, nhà hùng biện, nhà lý luận chính trị, và triết gia người Anh – Ireland – đã gây ảnh hưởng sâu sắc đến nghệ thuật và văn học của kỷ Khai Sáng. Phê phán năng lực phán đoán Critique of Judgment 1790 của Kant Tương tự, nhà triết học người Đức Immanuel Kant đã khám phá phản ứng của cá nhân với cái siêu phàm, cho rằng nguồn cội của trải nghiệm đó nằm trong tâm thức con người. Trong cuốn Phê phán năng lực phán đoán của mình, Kant đã đề xuất hai loại trác tuyệt loại toán học và loại động lực học. Với loại siêu phàm toán học, con người đối mặt với sự vĩ đại của thiên nhiên, và trí tưởng tượng của anh ta không thể hiểu đầy đủ cái rộng lớn bao la. Tuy nhiên Kant biện luận rằng khi đó năng lực lý trí được kích hoạt và cho phép ta hiểu được cảm giác về cái vô hạn trước mắt. Vậy nên, cảm giác về cái trác tuyệt toán học xuất hiện khi lý trí của con người vượt trội hơn tự nhiên và trí tưởng tượng của mình. Trác tuyệt động lực học cũng là cảm giác khi lý trí vượt qua được tự nhiên, nhưng lại thông qua con đường khác. Kant giải thích rằng “Sức mạnh không cách nào chống chọi lại [của tự nhiên] hẳn là sẽ khiến cho chúng ta, được xem như những sinh vật tự nhiên, nhận thức được sự bất lực về mặt thể chất, nhưng đồng thời, nó cũng tiết lộ khả năng tự đánh giá bản thân mình là không lệ thuộc vào tự nhiên và có một sự vượt trội hơn so với tự nhiên… Nhờ đó mà nhân tính trong ta không bị suy giảm, dẫu cho con người buộc phải phục tùng sự thống trị của tự nhiên.” Immanuel Kant, sinh 1724 và mất 1804 tại vương quốc Phổ, là một triết gia Đức và một trong những nhà suy tưởng trung tâm của kỷ Khai sáng, với các tác phẩm về tri thức luận, siêu hình học, luân lý học, và mỹ học. Trong cả hai trải nghiệm trác tuyệt nói trên, Kant đều có viết đến cảm giác “kích động”. Nó lay chuyển tâm hồn, đối lập với cảm giác bình yên nảy sinh từ một tác phẩm về cái đẹp. Sự trác tuyệt cũng gây ra cảm giác không thoả lòng, theo lời giải thích của Kant “phát sinh từ sự kém cỏi của trí tưởng tượng trong công cuộc ước lượng thẩm mỹ về tầm vóc để đạt đến ước lượng lý trí về nó…” Những ý niệm của Kant về sự trác tuyệt tuy không được các triết gia chú ý nhiều, nhưng vẫn mang tầm quan trọng đặc biệt đối với lý luận thẩm mỹ và văn học sau này. Những nghệ sĩ Lãng mạn của châu Âu Theo nhà sử học nghệ thuật Beat Wyss, sự trác tuyệt của Kant, dựa trên mối quan hệ giữa con người với tự nhiên và phản ứng có lý trí của ta với nó, đã được chuyển hoá sang chủ nghĩa Lãng mạn Đức dưới hình thức “tôn giáo nghệ thuật”. Từ đây mở ra một kỷ nguyên nơi mà “bản ngã và thế giới chia tách”. Các nghệ sĩ Lãng mạn thường dùng những trải nghiệm của mình với thiên nhiên hoặc sự kiện tự nhiên để truyền đạt trải nghiệm về cái siêu phàm. Caspar David Friedrich, một người đồng hương của Kant, đã thông qua những bức tranh vẽ sương, mây mù, và bóng đêm của mình mà tìm cách nắm bắt trải nghiệm về sự vô tận, tạo ra một cảm giác choáng ngợp về sự trống không. Người thầy tu bên bờ biển Der Mönch am Meer 1808-10 của Caspar David Friedrich khơi dậy cảm giác choáng ngợp, ngạc nhiên và khiêm nhường. Hình ảnh bóng người đơn độc đứng trước những bầu trời kịch tính và uy quyền của Friedrich đã gây ảnh hưởng sâu rộng, khiến ông trở thành một nhân vật tiêu biểu của hội họa Lãng mạn. Cùng thời gian đó tại Pháp, Eugène Delacroix và Théodore Géricault đã khám phá trác tuyệt thông qua những chủ đề bạo lực và kinh hoàng như tự tử, thảm sát, đắm tàu và xử trảm. Những bức tranh của hai người thường có kích thước to lớn như muốn nuốt lấy người xem, đồng thời còn có sự xuất hiện thường xuyên của nhiều chi tiết hỗn độn đan xen gây choáng ngợp giác quan của khán giả. Tranh phong cảnh của Anh và Trường Barbizon Pháp Như là những lữ khách tiến vào vùng hoang dã như dãy Alps của Pháp và Thụy Sĩ, vùng núi Snowdonia và các miền tự nhiên khác để trải nghiệm sự trác tuyệt, các hoạ sĩ phong cảnh của nước Anh cũng đáp lại khao khát với sự hồi hộp và kinh ngạc. John Constable đã tái hiện lại phong cảnh kỳ vĩ của Anh Quốc, được thiết kế nhằm khơi gợi sự ngạc nhiên và choáng ngợp cho người xem. Trong khi đó, người cùng thời cũng là đối thủ của ông, Turner, đã khắc hoạ nên những cảnh biển hùng vĩ, quang cảnh sông Thames và những bầu trời diễm lệ, khám phá sự phù du trong nỗ lực của con người khi đối mặt với các thế lực thiên nhiên. Và quả thật, Turner đã được công nhận là một trong những hoạ sĩ Lãng mạn thành công nhất trong sự nghiệp nắm bắt thẩm mỹ của trác tuyệt theo cách Burke và Kant đã ấn định. Cơn bão tuyết Hannibal cùng Đội Quân của ngài băng qua dãy Alps Snow Storm Hannibal and his Army Crossing the Alps 1812 của Turner khắc hoạ nên sự nhỏ bé yếu ớt của con người khi đối diện với thế lực thiên nhiên áp đảo. Tại Pháp, các hoạ sĩ Trường phái Barbizon, mà có bao gồm Jean-Baptiste-Camille Corot, Théodore Rousseau, và Jean-François Millet, đã khám phá một cách tiếp cận ôn hoà hơn. Họ tìm cách truyền tải một cảm giác thanh bình, hay còn gọi là “trác tuyệt thưởng ngoạn” trong tranh phong cảnh. Ở đây, các hoạ sĩ tìm đến tranh vẽ cảnh thiên nhiên như liều thuốc giải độc cho những bệnh hoạn của quá trình công nghiệp hoá hiện đại hoá, hơn là sự suy xét mạnh bạo về tình trạng con người. Trường Hudson River Lấy cảm hứng từ Turner và những người cùng thời với ông, các hoạ sĩ như Thomas Moran và Thomas Cole đã tìm thấy sự trác tuyệt tại những vùng đất hoang sơ của Bắc Mĩ, trong đó có thung lũng Yosemite, hẻm Grand Canyon và dãy núi Rocky, rồi sau đó tái hiện lại những cảnh quan ấy trên toan vẽ khổ thật lớn để thể hiện tầm vóc và sự huy hoàng. Các nghệ sĩ mong muốn vẽ nên những tác phẩm truyền tải được sự kì vĩ, đáng sợ, bao la bát ngát và thần bí có thể trải nghiệm được ở những địa điểm phi thường này mà đa số dân Mỹ chưa có dịp tận mắt chiêm ngưỡng. Nhiều họa sĩ sau này được biết đến dưới cái tên Trường phái Hudson River được đặt theo những căn nhà họ xây trên sông ở ngoại ô New York từng làm việc tại toà nhà Studio toạ lạc trên đường West Tenth ở New York, là không gian cho nghệ sĩ kiểu đấy đầu tiên trong thành phố. Tác phẩm tinh tế Nhìn từ núi Holyoke, Northampton, Massachusetts, sau một cơn giông bão View from Mount Holyoke, Northampton, Massachusetts, after a Thunderstorm 1936 – còn được biết đến với cái tên Khúc uốn cong của sông The Oxbow – của Thomas Cole đã trở thành kiệt tác trong hội hoạ phong cảnh Mỹ. Sau khi chu du khắp đất nước và qua hết các vùng nông thôn, trải nghiệm sự trù phú của cảnh quan nước Mỹ, Albert Bierstadt, Frederic Edwin Church, và sau đó là Asher B. Durand đã khai thác những ý niệm về sự trác tuyệt trong giai đoạn mở mang bờ cõi phía Tây, đồng thời cái nhìn được vẽ ra của họ đã xác định hình hài nước Mỹ trong tâm thức của nhiều công dân bờ Đông. Vào thập niên 1870 và 1890, các nhiếp ảnh gia tiên phong được chính phủ cùng các công ty tư nhân thuê để chụp lại phong cảnh bờ Tây, bao gồm cả Yosemite và Yellowstone. Những bức ảnh chụp Yosemite của Carleton Watkins đã ảnh hưởng đến quyết định của Quốc hội Hoa Kỳ là biến nó thành một công viên quốc gia. Các nhiếp ảnh gia sau này như Minor White và Ansel Adams đã kế thừa sự nghiệp ghi lại phong cảnh kỳ vĩ, phản ánh được trí tưởng tượng của người dân nước Mỹ. Piwyac, hay còn gọi là Thác Vernal và Núi Broderick, 92m Piwyac, or the Vernal Fall and Mt. Broderick, 300 feet 1861 của Carleton Watkin là một trong những tác phẩm nhiếp ảnh đầu tiên nắm bắt sự trác tuyệt trong thiên nhiên. Sự suy tàn của Trác tuyệt Đến năm 1886, triết gia Friedrich Nietzsche tuyên bố rằng Trác tuyệt đã “hết thời”, và các hoạ sĩ thời Victoria cũng quay về với cái đẹp như là nàng thơ của họ. Vào khoảng đầu thế kỷ này, nước Mỹ cũng bắt đầu thay đổi, phải lòng trường phái Ấn tượng của Pháp và chủ nghĩa Hiện đại. Để góp thêm vào sự sụp đổ của trác tuyệt với tư cách là triết lý thẩm mỹ có sức ảnh hưởng – vào thập niên 1930, những ý niệm về trác tuyệt đã bị các chế độ độc tài toàn trị lợi dụng. Đức Quốc xã đã thu nạp tác phẩm của Caspar David Friedrich và biến nó thành tấm gương tiêu biểu cho chủ nghĩa dân tộc của Đức. Kiến trúc sư trưởng của Hitler, Albert Speer, đã cho ra đời Nhà thờ Ánh sáng Cathedrals of Light. Do không có sân vận động cụ thể nào nên Speer đã chiếu 152 đèn rọi phòng không vào bầu trời đêm, tạo thành bức tường ánh sáng thẳng đứng bao quanh khán giả của những cuộc diễu hành Nuremberg. Điều này tạo nên hiệu ứng rực rỡ ấn tượng, và được ghi lại trong những thước phim tuyên truyền của Đức Quốc xã. Việc sử dụng trác tuyệt một cách chính trị công khai đã khiến cho các nghệ sĩ sau này thấy miễn cưỡng khi đưa triết lý thẩm mỹ đó vào trong tác phẩm. Thánh đường Ánh sáng của kiến trúc sư người Đức Albert Speer, được sử dụng tại các cuộc diễu hành Nuremberg giữa những năm 1934 và 1938, được xem là tác phẩm quan trọng nhất của nghệ sĩ này. Thời đại của chủ nghĩa Biểu hiện Trừu tượng Sau Thế chiến thứ hai, các nghệ sĩ bắt đầu khám phá những cảm giác trác tuyệt về sự siêu việt và sự thăng hoa để phục hồi sau những tàn bạo của chiến tranh. Những người theo chủ nghĩa Biểu hiện Trừu tượng ở Bắc Mỹ và nhân vật tiên phong Yves Klein của châu Âu cùng tượng điêu khắc của Alberto Giacometti cùng những vần thơ và tranh vẽ của Henri Michaux đều đã tiếp cận lại với chủ đề này. Tác phẩm Vô đề của Yves Kleinđược sắp đặt năm 2015 ở bảo tàng Guggenheim, Bilbao Trong bài luận năm 1948 với tựa đề “Sự trác tuyệt chính là hiện tại” The Sublime is Now của mình, Barnett Newman đã tuyên bố từ bỏ niềm hứng thú với cái đẹp của các hoạ sĩ châu Âu và lập luận rằng nghệ sĩ cần sáng tạo nên những tác phẩm siêu việt có khả năng mang đến một trải nghiệm tâm linh. Ông viết rằng “Chúng ta đang tái khẳng định khát vọng tự nhiên hướng đến sự thăng hoa thức thần của con người.” Những nghệ sĩ cùng thời là Mark Rothko và Clyfford Still cũng chung một chí hướng, muốn khơi dậy trải nghiệm siêu việt phảng phất sắc màu tôn giáo cho người thưởng tranh. Nhà sử học nghệ thuật lỗi lạc Robert Rosenblum đã làm xôn xao dư luận khi tạo ra thuật ngữ “trác tuyệt trừu tượng” để chỉ đến hội hoạ Mỹ thời hiện đại. Ông sử dụng khái niệm này để mô tả cảm giác mênh mang và đơn độc truyền tải qua các tác phẩm thuộc trường phái Biểu hiện Trừu tượng, và liên kết chúng với cội nguồn tổ tiên là ở trong hội họa Lãng mạn. Ông phát triển những ý tưởng này trong cuốn sách có tầm ảnh hưởng của mình là Hội hoạ Hiện đại và Truyền thống Lãng mạn của phương Bắc từ Friedrich đến Rothko Modern Painting and the Northern Romantic Tradition Friedrich to Rothko 1975. Khung cảnh trong bảo tàng Clyfford Still, Denver, Colorado, Mỹ, ngày nay Cam, Đỏ, Vàng Orange, Red, Yellow bức tranh bên trái là bức tranh đắt nhất của Mark Rothko, bán với giá 86,9 triệu $ trước thuế tại nhà Christie’s năm 2012 Vào năm 1961, Rosenblum viết rằng “Trong công cuộc đầy oai dũng kiếm tìm một thần thoại cá nhân để hiện thân cho sức mạnh trác tuyệt của cái siêu nhiên, hội hoạ dưới bàn tay của Still, Rothko, Pollock và Newman một lần nữa nhắc nhở ta rằng kho tàng kinh hãi của lớp nghệ sĩ Lãng mạn vẫn chưa đến ngày cạn kiệt.” Dịch CM Ngô Về chủ mục Lê Hương Mi Hương Mi Lê mi-mimi Sinh năm 1991 tại Hà Nội, hiện Mi là giảng viên môn Lịch sử Thiết kế Đồ họa và môn Typography tại Học viện Nghệ thuật & Thiết kế Monster Lab, là dịch giả, biên tập sách và nhà quản lý dự án nghệ thuật tự do. Mi làm việc với các đơn vị như Thái Hà Books, Noirfoto Darkroom-Studio-Gallery, viện Nghiên cứu Hán-Nôm, VCCA… Bên cạnh đó, Mi cũng là một nhà thơ và một nghệ sĩ thị giác, hoạt động dưới cái tên mi-mimi. Mi từng theo học Thiết kế Truyền thông tại Học viện Nghệ thuật Thị giác, Frankfurt, Đức và Nhân học tại Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, Hà Nội, Việt Nam. Một số sự kiện nghệ thuật mà Mi từng tham gia với tư cách nghệ sĩ Animal Theater 2019 – Á Space Hà Nội, Poetry Plus – Performance Plus 2019 – Mot+++ TP HCM, Khi Đàn Chim Trở Về / When the Birds Fly Home – Triển lãm Nhiếp ảnh và Kể chuyện, đồng sáng tác – Bảo tàng Phụ Nữ 2016, Hà Nội.
"Mẹ, cô ấy là Mộc Mộc, là bạn gái của con."Một câu giới thiệu bình thản của Trác Siêu Nhiên, lực sát thương cũng không kém bom nguyên tử là bao nhiêu, làm choMộc Mộc hồn siêu phách tán. Cô vốn tưởng rằng Trác Siêu Nhiên không dám hứa hẹn cho cô gì về tương lai, sẽ không dám thừa nhận quan hệ của mình với gia đình, cho nên muốn vụng trộm trốn đi, để tránh anh xấu hổ không biết giới thiệu thế nào. Cô lại không nghĩ được, anh sẽ thản nói ra quan hệ của hai người như nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt cô yêu nhất, bờ vai rộng lớn, có thể đứng phía trước vì cô mà che chắn gió mưa, người đàn ông tốt như vậy, cô lại đáp trả cho anh sự phản bội tàn nhẫn phu nhân thản nhiên gật đầu, trên mặt ngoài kinh ngạc cũng không nhìn ra phản ứng gì đặc biệt. "A, mời ngồi."Trác Siêu Việt che miệng ho nhẹ một tiếng, Mộc Mộc lặng lẽ liếc hắn, thấy hắn hất cằm về phía bàn lập tức hiểu ra, "Không sao, cô cứ ngồi đi, cháu đi rót nước sôi pha trà."Ôm phích nước rời khỏi phòng bệnh, cô đổ đầy, sau đó lại lòng vòng ngoài hành lang một lát, khi thấy phòng bệnh không còn tiếng nói chuyện mới yên lặng đi vào. Không biết Trác Siêu Nhiên đã nói gì, khuôn mặt Trác phu nhân càng thêm nghiêm túc, Trác Siêu Việt quay lưng đứng ngoài cửa sổ, nét mặt nhìn nghiêng phảng phất u buồn...Khó khăn thu lại ánh mắt, cô lấy ra hai chén trà, rót nước sôi."Cô còn học đại học sao?" Trác phu nhân ra vẻ không phải cố ý hỏi, chỉ như tán gẫu bình thường."Vâng. Hôm nay cháuu nhập học.""Học năm nhất?" Trác phu nhân cẩn thận nhìn mặt Mộc Mộc, nghi ngờ, "Cô còn chưa đến hai mươi tuổi?""Cháu hai mươi một tuối. Bây giờ cháu mới học đại học, là vì..." Mộc Mộc bình tĩnh cười, tiếp tục đổ nước vào chén trà, "Cháu vào tù năm mười bảy tuổi, mới ra tù hơn nửa năm."Sắc mặt Trác phu nhân đại Siêu Nhiên vội vàng thay cô giải thích, "Khi Mộc Mộc mười bảy tuổi, vì cha nuôi cô ấy...""Ông ấy đối với em tốt lắm." Mộc Mộc cắt ngang lời anh, "Là em hiểu lầmông ấy, nhất thời lỡ tay gây ra án mạng."Hai người đàn ông trong phòng bệnh đồng thời nhìn về phía cô. Cô biết, nói như vậy đồng nghĩa với việc chặt đứt đường lui của mình, mồ côi, ngồi tù, giết người... Một người phụ nữ như vậy muốn tiến và nhà họ Trác, chắc chỉ có thể đợi kiếp sau một lần nữa đầu thai làm đúng là kết quả cô muốn. Cô lại vì Trác Siêu Nhiên mà đào một con sông, để cho anh biết rằng khoảng cách giữa hai người không thể nào vượt qua, cô cũng có thể hết hy vọng, chẳng còn có thể ảo Mộc đem chén trà đến trước mặt Trác Siêu Nhiên, cười nói "Siêu Nhiên, có việc ở trường, em phải đi trước, ngày mai em đến thăm anh.""Được rồi." Trác Siêu Nhiên nói "Siêu Việt, giúp anh đưa Mộc Mộc về trường học đi.""Không..."Một giọng nói lạnh lùng xen vào, "Cô vừa mới khai giảng, việc học hành chắc chắn rất bận, Siêu Nhiên đã có tôi chăm sóc, cô không cần lo lắng."Tuy rằng ra lệnh đuổi khách nhưng bà ta nói cực kỳ khách khí."Cháu hiểu." Mộc Mộc nắm chặt chén trà nóng trong tay, vẫn cố hết sức duy trì nụ cười bình tĩnh nhất, "Cô, hẹn gặp lại.""Mộc Mộc!" Trác Siêu Nhiên vội vàng nắm lấy tay cô, cố gắng nắm thật lấy hết sức lực rút ra, bởi vì rút quá mạnh, cơ thể bật về phía sau, không cẩn thận làm rơi chiếc ly thủy tinh xuống nền đất, nước văng khắc nơi, những mảnh nhỏ thủy tinh trong suốt vương vãi trên nền đất."Siêu Nhiên, việc ở trường rất bận, nếu cô chăm sóc anh, em sẽ không đến nữa. Chờ khi nào rảnh em qua thăm anh." Mộc Mộc nói một hơi, cầm lấy túi, chạy nhanh bước ra khỏi phòng rằng không nói rõ ràng hai chữ chia tay, nhưng thái độ của cô đã vô cùng dứt khoát, cô tin rằng anh sẽ hiểu."Mộc Mộc!" Trác Siêu Nhiên lập tức rút ống truyền trên tay, đứng dậy định đuổi theo. Bởi vì mắt không nhìn thấy nên giẫm lên những mảnh thủy tinh nhỏ, màu trắng trong suốt trong nháy mắt nhuộm thành màu đỏ tươi."Anh!" Trác Siêu Việt tiến đến đỡ lấy hắn, ngực bỗng nhiên nhói không nên áy náy, dù sao hắn cũng chưa bao giờ can thiệp vào chuyện tình cảm giữa hai bọn họ, hắn cũng không chỉ một lần khuyên cô nên trân trọng người bên cạnh mình, là cô gái ngốc kia không biết giữ gìn, là cô chọn cách buông tay... Nhưng hắn làm sao có thể không áy náy, suy cho cùng mà nói, sự quyết tuyệt của cô cũng là bởi vì hắn..."Siêu Việt, giầy của tôi đâu? Giúp tôi lấy đến." Trác Siêu Nhiên nói."Em đuổi theo giúp anh!"Hắn không còn lựa chọn nào khác, nằm ở trên giường bệnh, là anh trai hắn!*******Trác Siêu Việt đuổi theo ra đến cửa lớn bệnh viện, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm trong đám đông, không biết bởi vì được huấn luyện trong bộ đội mà nhãn lực hơn người, hay là bóng dáng tiêm gầy của cô trong đám đông nhìn thật bắt mắt, hắn chỉ liếc qua một lần đã phát hiện Mộc Mộc ngồi trên ghế chờ xe bus, khuôn mặt thẫn thờ, tóc dài bị gió thổi đi đến, ở bên cạnh cô ngồi bối rối lau mặt, "Siêu Nhiên... Anh ấy không sao chứ?""Anh ấy định đuổi theo em, nhưng chân bị mảnh vỡ thủy tinh cắt, chảy rất nhiều máu, bác sỹ đang giúp anh ấy băng bó.""Cái gì?" Mộc Mộc đứng lên, chạy hai bước về phía bệnh viện, lại dừng lại, "Cô sẽ chăm sóc anh ấy, đúng không?""Thật không nghĩ đến cho anh ấy một cơ hội?" Hắn nói "Em biết không, em vừa mới chạy ra ngoài, anh ấy nói rõ ràng với mẹ tôi Chuyện riêng tư của anh ấy, anh ấy không muốn người khác can thiệp, anh ấy đã ba mươi tuổi, biết được bản thân muốn gì, thích hợp với điều gì. Anh ấy sẽ tự quyết định và chịu trách nhiệm với quyết định của mình...""Anh ấy nói như vậy thật?" Mộc Mộc thở dài, bỏ qua sự cảm động trong đáy lòng, "Em không thích hợp với anh ấy.""Thực ra, nếu em không nói mình từng ngồi tù, giết người, mẹ tôi hẳn là sẽ tôn trọng quyết định của anh ây.""Em không nói thì cô ấy không có cách nào biết hay sao? Sớm muộn gì cũng thế thôi. Nói xong, chấm dứt nhanh chóng không phải tốt hơn sao? Ngay cả hai chữ "chia tay" em cũng không cần nói ra miệng."Trác Siêu Việt lắc đầu, "Em không hiểu anh trai tôi. Nếu em nói rõ ràng rằng em không thích anh ấy, anh ấy tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng em. Nhưng nếu bởi vì trở ngại khác mà bỏ cuộc... Anh ấy nhất định sẽ giúp em loại trừ mọi khó khăn..."Trác Siêu Việt lấy trong túi ra một chiếc hộp hình chữ nhật bằng vải nhung, nhìn qua như hộp đựng vòng cổ, "Đây là anh ấy đưa cho em."Cô nhìn cũng không nhìn, lập tức từ chối, "Em không cần, anh giúp em trả lại cho anh ấy.""Tôi đồng ý với anh ấy sẽ giao tận tay cho em... Nếu em không cần, chờ khi mắt anh ấy hồi phục, tự mình tìm đến trả lại anh ấy, đem mọi chuyện nói cho rõ ràng.""Anh thật là muốn em nhận lấy sao?""Nếu em không muốn, sau này có thể trả lại.""Em chỉ hỏi anh, anh muốn em nhận sao?" Mộc Mộc nhìn hắn, trong ánh mắt chứa đựng một tia chờ Siêu Việt gật đầu, "Xin lỗi, anh ấy là anh trai tôi..."Mộc Mộc cuối cùng không còn gì để nói, chua xót cười, nhận lấy chiếc hộp trong tay hắn, "Anh không cần phải nói, em biết!"Một chiếc xe bus dừng lại trước mặt, cô nhìn thoáng qua hắn một lần cuối cùng, "Cảm ơn những ngày vừa qua anh đã chăm sóc cho em, những chuyện anh làm, em sẽ không quên."Nói xong, cô chạy lên xe, không quay đầu rồi cũng nên tỉnh, cô cũng nên đối mặt với sự thật, cô không hề là chị dâu của hắn, cũng không cần hắn chăm sóc, cũng chẳng muốn đón nhận hơi ấm từ hắn, càng không nên mong hắn thay đổi vận mệnh của mình, những gì cô muốn, cô đã có. Hắn cũng giống như những người khác, chỉ là một tờ giấy bay qua cuộc đời cô, nhưng cuốn sách cuộc đời này, còn rất nhiều trang trên xe bus, tay cô mở ra chiếc hộp nhung, bên trong là một chiếc vòng cổ và một chiếc nhẫn bạch nhẫn được thiết kế rất đặc biệt, tựa như hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, làm cho cô nhớ tới một câu -Từ nay sống chết có nhau, nắm tay cho đến bạc đầu không thôi 1.Không phải nhẫn kim cương, nhưng lời hứa hẹn so với nhẫn kim cương còn thâm thúy hơn thoại của cô vang lên, là Trác Siêu Nhiên gọi tới, cô nhấc máy, cố gắng làm cho giọng nói thật tự nhiên, "Chân của anh thế nào? Tại sao không cẩn thận như vậy?""Bác sỹ vừa bôi thuốc, không việc gì." Giọng nói của anh hơi dồn dập, "Mộc Mộc, cho anh chút thời gian, anh cam đoan việc hôm nay sẽ không bao giờ xảy ra nữa.""Anh đừng suy nghĩ nhiều, chăm sóc sức khỏe cho tốt mới là điều quan trọng nhất. Chờ đến khi anh hoàn toàn hồi phục, chúng ta nói chuyện sau, em có rất nhiều điều muốn nói với anh.""Ừm, được rồi."*******Sở dĩ giấc mơ rất đẹp, bởi nó chỉ tồn tại trong tâm khi giấc mơ biến thành sự thật, nó sẽ không còn đẹp như trong ảo tưởng!Cuộc sống đại học của Mộc Mộc bắt đầu, ngoài việc đi học, còn các hoạt động đoàn cần tham gia, các chương trình đón sinh viên mới, họp hội đồng môn, bạn cùng phòng tụ tập, Mộc Mộc cũng bộn bề nhiều việc, buổi tối vui vẻ chạy ngược chạy xuôi cùng những người trong ban ngày cô chỉ còn một cảm giác - Mệt!Một tuần trôi qua, Trác Siêu Nhiên gọi điện cho cô hai lần, mắt anh hồi phục rất tốt, băng cũng đã tháo, bây giờ đã mơ hồ nhìn thấy mọi thứ, tuần sau có thể xuất viện về nhà tĩnh rất muốn hỏi Trác Siêu Việt thế nào, nghĩ lại, cuối cùng không không nhớ hắn, đó là giả. Rất nhiền lần cô lấy số của hắn, muốn gọi... Sau đó, cô đem xóa đi, cuối cùng nhận ra, dãy số đó, cô chưa từng quên, nó đã khắc vào tâm trí cô, lau thế nào cũng không thoại trên bàn vang lên, cô cầm lấy điện thoại, vừa nhìn thấy dãy số trên màn hình, đặt di động lên trên thoại vang lên không dứt, Mộc Mộc không nhịn được, tháo pin điện thoại, ném di động vào thùng rác."Chị Mộc Mộc, tại sao lại ném điện thoại." Cô gái giường trên ló ra, khuôn mặt trẻ trung hồng hào, so với những cô gái trẻ này, Mộc Mộc phát hiện mình đang già đi, sắp trở thành hồng nhan tóc bạc xương khô."Điện thoại bị quấy rầy.""À!"Cô không nhận điện thoại, là vì tan học hôm nay, cô giáo khoa chính trị gọi cô đến văn phòng, giác dục tư tưởng chính trị miễn phí suốt một buổi chiều, dẫn chứng phong phú, dạy cho cô biết thế nào là tự trọng, tự tôn, tự ái của một người phụ giáo nói đến miệng khô lưỡi khô, Mộc Mộc vẫn không nắm được cốt lõi vấn đề, cố nhịn nghe tiếp, đầu thực sự rất đau, không thể không hỏi "Cô giáo, thực ra cô tìm em có việc gì?"Cô giáo chính trị cuối cùng đi thẳng vào vấn đề "Tô Mộc Mộc, có người nhờ cô nói với em một câu, bà ấy nói bà ấy rất không thích em, hy vọng sau này sẽ không gặp lại em, cũng hy vọng hai đứa con trai của bà ấy cũng không gặp lại em..."Mộc Mộc cảm thấy hơi lạnh, nhất là câu cuối cùng, làm cho tóc gáy cô dựng thẳng gặp mặt một lần, nói mấy câu, bà ấy có thể nhìn thấu triệt vấn đề như thế, thật đáng sợ!"Cô, phiền cô giúp em chuyển lời đến bà ấy, em chỉ có thể cam đoan mình sẽ không chủ động đi tìm bọn họ!"Đối với Mộc Mộc mà nói, đây đã là cực hạn của mình.*********Không còn tiếng di động, cả buổi tối rơi vào yên túc xá vừa tắt đèn, Mộc Mộc lên giường chuẩn bị đi ngủ, tiếng chuông điện thoại trong phòng lại vang lên, cô cách điện thoại gần nhất, thuận tay nhấc máy, "Xin chào!""Xuống lầu!" Tuy rằng chỉ có hai chữ, Mộc Mộc đã nghe ra là cố gắng áp chế ý nghĩ muốn xuống lầu ngay lập tức, "Muộn rồi, cửa ký túc xá đã khóa.""Tôi sẽ làm cho người ta mở ra."Chuyện như vậy cũng làm được? Mộc Mộc không còn gì để nói."Anh tìm em có chuyện gì sao?""Không có việc gì không thể tìm em sao?""Em...""Tôi chờ em dưới lầu, chừng nào em không xuống dưới, chừng đó tôi chưa đi.""Em sẽ không xuống."Cô cúp máy, bò lên giường lấy chăn trùm đầu. Rõ ràng rất mệt, nhưng cô lăn qua lộn lại không cách nào ngủ cùng, vẫn thay quần áo, chạy dưới hơi mở, phía trước dừng một chiếc xe màu trắng, Trác Siêu Việt dựa vào cửa, dưới ánh trăng nhìn hắn vô cùng cô cô đi ra cửa lớn, hắn mở xe, "Lên xe.""Đi đâu?""Đi hóng gió."Ngồi trên xe cô ngửi được mùi rượu xộc đến, cô cũng không cảm thấy kỳ lạ, hắn không uống rượu sẽ không đến tìm cô."Vì sao không nghe điện thoại của tôi?" Hắn hỏi."Vì sao em phải nghe? Anh đã nói, em không phải chị dâu anh, anh sẽ không gặp lại em. Bây giờ em đã chia tay với anh ấy...""Hai người đã chia tay?" Hắn nao nao."Ừm, chia tay." Tuy rằng không phải chính thức chia tay, nhưng chuyện này đã không còn cách nào thay mặc trong chốc lát, hắn nở nụ cười bỡn cợt, "Tại sao tôi lại dễ bị lợi dụng như thế. Bốn năm trước, tôi giúp em thành công vu khống cha nuôi, bốn năm sau, tôi giúp em vào học viện âm nhạc, giúp em lấy lại giọng... Mà em, ngay cả điện thoại của tôi cũng không thèm nghe?""Em nghĩ anh làm tất cả những việc này đều không cần hồi đáp.""Đích thực là không cần hồi đáp, nhưng là... Em cũng không nên tỏ chút thành ý?"Mộc Mộc cố gắng không cho phép bản thân mình miên man suy nghĩ, nhưng cách nói của hắn khó để cô không tưởng tượng xa nghĩ một lúc, lấy trong ví tiền ra một chiếc thẻ, "Em chỉ có một vạn đồng, đây là tiền em tiết kiệm nửa năm nay. Em biết anh không thiếu tiền, coi như tỏ một chút thành ý của em đi.""Tôi hơi mệt, không bằng em mời tôi đi massage...""A?"Hắn chạy xe mấy vòng, xuyên qua hai ngã tư đường, sau đó dừng Mộc nhìn ra bên ngoài, hai chữ "Long cung" xuyên qua cửa kính cực kỳ bắt mắt.*******Đi vào hội quán Long Cung phong cách cổ kính, Mộc Mộc nhìn những chiếc cột chạm trổ, nhìn người đàn ông bên cạnh mình, dường như mọi thứ đều không hề thay lý đang nói chuyện với khách ở đại sảnh, nhìn thấy Trác Siêu Việt lập tức chào đón thân thiện, "Trác tiên sinh, đã lâu ngài không tới, có phải rất bận không?""Ừm, mấy hôm trước vừa đi thành phố A, bây giờ mới về." Trác Siêu Việt day trán, thần sắc quả nhiên mệt mỏi."Để tôi bảo Tiểu Hân đốt tinh dầu thảo mộc, giảm mệt mỏi, còn có thể xả stress.""Ừm, 12001 trống không?""Trống, để tôi đi lấy thẻ phòng cho ngài. Chờ một chút."Phòng 12001 mở ra, hắn đi vào, thuận miệng hỏi, "Còn nhớ rõ nơi này?"Làm sao có thể không nhớ? Tuy rằng đã sửa chữa, nhưng vẫn có thể nhìn thấy kiến trúc cũ, một phòng nghỉ, phòng tắm, chiếc hồ nước nóng giữa đại sảnh... Còn có mùi xạ hương quyến rũ mê người cô thích vẫn cảm thấy bốn năm rất dài, bây giờ trở lại một lần nữa, mới phát hiện thực ra bốn năm này quá nhanh!Cô rất muốn hỏi Anh thường xuyên đưa phụ nữ đến nơi này sao?Nhưng cô sợ nghe được đáp án, vì thế cố gắng nhẫn nhịn, nhẫn nhịn đến khi móng tay găm vào da thịt đau nhức, rốt cuộc mới nuốt người đẹp mang chiếc chai tinh dầu màu lam và khăn mặt đi vào, đặt trên giường massage, hỏi Trác Siêu Việt đang cởi cúc áo."Cần em giúp không?" Đủ thấy phục vụ nơi này nhiệt tình cỡ nào, Mộc Mộc cắn răng, cố gắng đè nén ngọn lửa trong lòng nhìn về phía ngoài cửa Siêu Việt nhìn qua cô, ý cười lan trên mặt, "Không cần, cô có thể ra ngoài, sẽ có người giúp tôi."Cô gái đi ra ngoài, đóng cửa phòng, Mộc Mộc lúc này mới lấy lại tinh thần, nhìn quanh phòng thấy trống rỗng mới phát hiện, nơi này ngoài cô không còn một ai!
Trác Siêu Việt đang chuẩn bị về phòng, khựng chân tại rằng hắn không chấp nhận cũng không từ chối, nhưng Mộc Mộc thấy tay hắn nắm thành quyền, giống như đang cố gắng đè nén cảm được cổ vũ, cô cố lấy dũng khí tiến đến, hai tay từ đằng sau ôm lấy hắn, mặt dán lên tấm lưng thẳng tắp."Nếu anh thực sự muốn em, em có thể cho anh..." Giọng nói của cô nỉ non, châm ngòi trong đêm đen tịch mịch."Bây giờ em vẫn còn là chị dâu của tôi.""Em biết! Cho dù em quyến rũ anh, cho dù em không để ý đến liêm sỉ, được không?" Cô nói, "Siêu Việt! Qua đêm nay... Em sẽ rời đi, anh coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.""Rời đi?" Trác Siêu Việt giận dữ xoay người, tức giận làm cho mặt đanh lại, "Tô Mộc Mộc, em thấy chơi đùa như vậy vui vẻ lắm đúng không? Em thích một đêm tình với đàn ông sau đó biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, làm cho người đó với em nhớ mãi không quên?""Em không phải.. em nghĩ anh muốn." Không có người phụ nữ nào muốn hiến mình cho một người đàn ông, sau đó yên lặng rời đi. Một lần bốn năm trước, cô ở phòng luật sư khóc suốt một buổi sáng, làm cho Kiều Nghi Kiệt dùng tất cả khăn tay có trong phòng đem cho mình. Cô nhớ hắn, trong tâm trí, trong trái tim cũng chỉ có có thể lựa chọn, cô không muốn thử lại một lần như vậy. Nhưng cô nợ hắn nhiều lắm, cô biết, chờ khi mình và Trác Siêu Nhiên chia tay, bọn họ có thể ngay cả cơ hội gặp mặt đều không có, cho nên cô hy vọng trước khi rời đi, có thể thỏa mãn hắn, hoặc là làm chuyện gì đó khiến hắn vui sai rồi sao?"Tôi từng nói là tôi muốn sao?" Hắn hỏi lại."Vừa nãy anh nói anh muốn nghe, còn mượn rượu chạm vào em, em nghĩ anh... Ừm, có thể em hiểu lầm."Hắn đùa cợt, "Không phải em cho rằng tôi chỉ muốn cơ thể phụ nữ? Làm xong rồi là đủ, là có thể cảm thấy mỹ mãn?""Không thể cảm thấy mỹ mãn đi chăng nữa, như so với không chiếm được còn hơn nhiều?""Em nghĩ tôi như vậy sao?""..."Mộc Mộc mếu máo, trong lòng nghẹn hận, bình thường hắn nói chuyện luôn tỏ vẻ cợt nhả bất cần đời, rõ ràng là lưu manh. Nhưng đến thời điểm mấu chốt thì lại nghiêm túc hơn bất cứ ai khác, tỏ vẻ ta đây quân tử."Bỏ đi, em muốn nghĩ thế nào thì nghĩ."Thấy hắn bước đi, Mộc Mộc đuổi theo ngăn lại. "Vậy anh nói cho em biết, rốt cuộc anh muốn điều gì? Chỉ cần em có thể làm em sẽ làm tất cả cho anh."Trác Siêu Việt không trả lời, vòng qua cô hướng về phía cầu thang."Có phải anh hy vọng em tiếp tục với anh trai anh, toàn tâm toàn ý với anh ấy, quên anh đi... Em có thể thử..."Nếu đây là điều hắn muốn, cô cũng có thể cố gắng thực ngờ lời của cô còn chưa nói xong, hắn đột nhiên xoay người, cầm lấy hai cổ tay cô đặt trên vách tường, cơn thịnh nộ trong ánh mắt như ngọn lửa bùng lên thiêu kinh sợ nhìn hắn, "Anh muốn làm gì?"Hắn dùng hành động trực tiếp trả lời, hai tay hắn cầm lấy cổ áo của cô, xé mạnh một đường, cúc áo sơ mi đứt một dải, rơi trên nền choáng váng, chăm chăm nhìn hắn đem áo lót màu trắng kéo xuống thể phía trên không một mảnh vải che thân của cô hoàn toàn lộ ra trước mắt hắn, tuy rằng không phải lần đầu tiên, nhưng cô vẫn không biết phải làm sao, theo bản năng muốn lùi về phía sau, nhưng lưng lại dán vào bức tường lạnh băng, không có đường giữ lấy cằm cô, cô nghĩ hắn sẽ hôn mình, nhắm mắt lại, nhưng môi hắn bắt đầu dừng ở cổ cô, mạnh mẽ hút. Loại hôn này tràn ngập tình dục và chiếm hữu, làm cho người ta không rét mà run. Đồng thời, một bàn tay hắn cầm lấy ngực cô, chà đạp không chút nào thương cắn nhanh môi dướng, đau đớn tê dại đan xen với tiếng rên rỉ vẫn từ trong miệng cô phát ra, "A...a..."Ngón tay hắn đẩy răng nanh cô đang cắn chặt, "Kêu ra, để cho tôi nghe.""Đừng như vậy, được không?"Hắn nặng nề nhếch khóe môi, dừng ở trến bả vai cô, điên cuồng cắn hút như dã thú."A!" Cô kêu lên, da thịt rõ ràng rất đau, cơ thể lại như bị thiêu đốt dưới sự hoang dại của hắn, cùng với sự xâm phạm của hắn dần trở nên bủn rủn..."Ưm... a..." Cô không còn chút sức lực ngẩng đầu lên, rên rỉ, cơ thể hỗn độn mà khô ôm lấy thắt lưng, nâng cơ thể cô lên, lúc cúi đầu, môi vừa vặn đặt ở ngực cô, răng nanh cọ xát nơi mẫn cảm, đầu lưỡi ướt át linh hoạt vòng quyện, khiêu khích."Đừng, Siêu Việt..." Khoái cảm ập đến, cô mê ly gọi tên hắn, "Siêu Việt..."Cho dù đau, cho dù khổ, chỉ cần nghĩ đến người trước mắt là Trác Siêu Việt, ngực của cô lại nóng lên, đây gọi là yêu chăng?Động tác của hắn dần dần trở nên nhẹ nhàng chậm chặp, dưới sự dịu dàng của hắn, cơ thể cô càng ngày càng mẫn cảm, lòng bàn tay hắn nóng bỏng lướt qua da, kích thích làm cô họng cổ phát ra những tiếng rên nhẹ."Thích tôi đối với em như vậy sao?" Hắn hỏi."Thích..." Làm sao có thể không thích? Cơ thể của cô sớm đã quyến luyến cảm giác nửa thân trên, xúc cảm làm cho cả người cô nhũn xuống, hắn rốt cuộc ngừng lại, vùi đầu vào vai cô, cố gắng bình ổn hô hấp hỗn loạn. "Điều gì em cũng nguyện làm vì tôi?""Ừm.""Được, vậy đồng ý với tôi, từ hôm nay trở đi, cơ thể của em không được phép để cho bất kỳ người đàn ông nào khác động vào, bao gồm cả anh trai tôi..."Nháy mắt cô rơi vào sương mù, không hiểu hắn có ý không cần cô, nhưng cũng muốn cô cả đời vì hắn mà thủ thân như ngọc? Hay là ý từ nay về sau cô chỉ thuộc về hắn, chỉ có thể để cho hắn chạm vào?"Vì sao?" Cô hỏi."Bởi vì tôi không thích!"Thế là đủ, cô thích lý do biết hứa như vậy, sau này có thể cô sẽ phải sống trong cô độc, nhưng cô vẫn cam tâm tình nguyện, "Em hứa với anh."Cảm động chân thành tha thiết, hắn ôm lấy cô, hôn lên mái tóc tay cô lặng lẽ đặt lên bờ vai hắn, rúc mình vào trong lòng hắn, kiễng chân lên muốn hôn ...Nhưng Trác Siêu Việt lại đẩy cô ra, giúp cô kéo lại mớ quần áo hỗn độn, "Khuya rồi, đi ngủ sớm một chút.""Anh?" Bọn họ đã làm đến bước này, hắn vẫn từ chối cô."Về sau đừng một lần nữa khảo nghiệm tôi, tôi không qua được loại thử thách này." Hắn đi trước, lại nghĩ tới việc gì đó, "Đúng rồi, ngày mai khai giảng ở học viện âm nhạc, tôi cùng em đi báo danh."Hai mươi ngày, nhanh như vậy, xem ra đã đến lúc cô phải lại phòng, cô đem tất cả đồ đạc của mình thu dọn lại, kiểm tra rất nhiều lần, chắc chắn không bỏ sót thứ gì, cũng không mang đi bất cứ thứ gì không phải của mình, mới yên tâm lên giường màn đêm yên tĩnh, cô nghe thấy dưới lầu tiếng vòi nước hoa sen, nhìn thời gian, đã quá nửa nằm ở trên giường, nhìn trên người một mảng bầm tím, dấu bết kích tình thế nào cũng không xóa đi thích trong tình yêu, chưa thử qua thì thôi, thử qua một lần sẽ nghiện, muốn từ bỏ cũng thật quá khó khăn!*********Sáng sớm, Mộc Mộc ngủ rất say, giọng nói Trác Siêu Việt bỗng nhiên vang đến bên tai, "Tỉnh mau."Cô lờ mờ ngồi dậy, nhìn ngoài cửa sổ, trời còn chưa sáng hẳn, "Sớm vậy sao? Đến bệnh viện?""Đi chạy bộ.""Hả?"Từ nhỏ đến lớn cô còn chưa bao giờ tập thể dục, tiếp tục vùi đầu vào chăn, "Em không đi, tối hôm qua em không ngủ được, muốn ngủ thêm một lúc.""Sức khỏe kém như vậy, con không biết rèn luyện, nói hiến thận thì thật là tích cực." Hắn lôi cô từ trong chăn ra, không thèm để ý đến sự phản kháng của cô, đẩy mạnh vào toilet. "Từ hôm nay trở đi, mỗi sáng đều phải chạy bộ một giờ.""Vì sao chứ?""Bởi vì tôi thích!"...Con đường nhỏ ven bờ sông, cô hụt hơi chạy, suy nghĩ mọi khả năng, cắn răng đuổi theo hắn, thở phì phò hỏi "Trác Siêu Việt, không phải là bốn năm nay... Vẫn hận em... Muốn trả thù, cho nên, đổi phương pháp hành hạ em...phải không?"Nhận ra rồi?" Vẻ mặt hắn đồng tình vỗ vỗ vai cô, "Tôi nghĩ em nên bỏ thời gian rèn luyện thân thể đi, nếu không, nói không chừng một ngày nào đó sẽ bị tôi tra tấn đến chết...""Không bằng anh đem em bóp chết luôn đi.""Tôi có phương pháp khác tốt hơn."Cô choáng!...Chạy xong, ăn điểm tâm, Trác Siêu Việt đưa cô đến học viện âm nhạc thành phố nay là ngày khai giảng, trường học đều là tân sinh viên, trước cửa đỗ đầy xe, trong đó có đủ các loại xe đắt tiên, nhìn qua giống như trường quý tộc, rất rõ ràng, như Trác Siêu khi Mộc Mộc trên chiếc Land Rover của Trác Siêu Việt xuống dưới, cùng hắn đi đến chỗ báo danh, vô số ánh mắt nghi ngờ không ngừng dõi theo bọn họ, dường như đoán xem hai người bọn họ thực sự có quan hệ gì. Bây giờ sinh viên được đại gia nuôi đã trở thành mốt, ánh mắt của sinh viên cũng như giáo viên nhìn cực kỳ sắc Mộc cẩn thận dém chiếc khăn lụa trên cổ, tránh để mọi người nhìn thấy bằng chứng gian tác nhập học đã xong, Trác Siêu Việt đưa cô đến phòng ở, giúp cô sắp xếp mọi thứ ngăn nắp gọn gàng, còn thuận tay giúp cô gấp chăn thành một đệp vuông như khối đậu hũ."Không tưởng tượng được anh còn có tay nghề này." Cô tuyệt đối là ca ngợi tự đáy lòng, bởi vì hắn gấp chăn cực kỳ thành thạo gọn gàng, ánh mắt cũng vô cùng chăm chú."Nói gì đi nữa thì tôi cũng đã từng bốn năm sống trong quân ngũ." Hắn đột nhiên cảm thán, "Chỉ chớp mắt, mười hai năm, thời gian trôi thật nhanh."Đám bạn cùng phòng mới của cô, mắt nhìn hắn sáng Mộc nhìn hắn, mười hai năm trước, lúc hắn trong quân ngũ không biết trông thế nào? Nhất định rất lạnh lùng, rất chỉn chu."Em..." Hắn quay sang, vừa định nói chuyện, Mộc Mộc lập tức gật đầu, "Anh không cần phải nói, em biết anh muốn nói cái gì, em không nhìn nữa!"Xử lý tốt chuyện trường học, hắn chở cô đến bệnh viện thăm Trác Siêu Nhiên. Lúc bọn họ vừa đến cửa phòng bệnh, di động Trác Siêu Việt vang lên, hắn lấy ra, thấy Trác Siêu Nhiên gọi tới liền tắt máy, đẩy cửa phòng Siêu Nhiên tựa trên giường, đang truyền ghế sô pha, một người phụ nữ ngồi ngay ngắn, bộ váy công sở tô đậm khí thế bức người toát ra từ Siêu Việt vừa nhìn thấy người này, cơ thể đột nhiên cứng lại. Mộc Mộc tò mò nhìn đến, người phụ nữ đó tuổi chừng ngoài bốn mươi, bề ngoài không tính là đẹp, nhưng lại vô vùng khí chất, uy nghi làm cho cô tưởng tượng đến Võ Tắc vụng trộm quan sát người phụ nữ, trong lúc đó, bà ta cũng đồng thời đánh giá cô, ánh mắt sắc sảo đảo lại hai lần, sau đó dừng lại trên cổ nơi chiếc khăn lụa không che được, cuối cùng nhìn về phía Trác Siêu Việt ngẫm nghĩ."Mẹ, sao mẹ lại đến đây?" Một câu của Trác Siêu Việt làm cả người Mộc Mộc toát mồ hôi lạnh."Anh nói xem?" Ngữ khí Trác phu nhân không nóng giận nhưng rất uy nghiêm, "Siêu Nhiên xảy ra chuyện như vậy mà dám gạt tôi.""Chúng con chỉ sợ mẹ lo lắng." Trác Siêu Việt vừa nói vừa, hướng Mộc Mộc phía sau nhìn như ra Mộc lập tức nhận ra, lễ phép cúi đầu chào Trác phu nhân, lặng lẽ đưa bữa sáng trong tay cho Trác Siêu định lặng lẽ chuồn êm, ai ngờ cô vừa bước đến cửa, giọng nói Trác Siêu Nhiên bất ngờ vang đến, "Mộc Mộc?"Cô vò đầu, cứng ngắc quay lại, thấy Trác Siêu Nhiên giơ tay, đành phải đi đến, đưa tay cho anh."Em đã đến trường báo danh chưa?" Anh thân thiết hỏi."Đã đi, thủ tục đều làm xong, Siêu Việt đã sắp xếp cho em tất cả." Nói xong, cô không tự giác quay đầu liếc nhìn Trác Siêu Việt, phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm bàn tay mình bị Trác Siêu Nhiên cầm, vội vàng rút trở về, giấu phía một động tác nho nhỏ, nhưng sao tránh được một đôi mắt sắc sảo."Mộc Mộc, giới thiệu với em, đây là mẹ anh." Trác Siêu Nhiên trịnh trọng cúi đầu chào, "Cháu chào cô!""Mẹ, cô ấy là Mộc Mộc, là bạn gái của con."
trác siêu nhiên và tiêu thường