Bạn đang đọc bộ truyện Mười Năm Yêu Anh Nhất của Vô Nghi Ninh Tử tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Mười Năm Yêu Anh Nhất thuộc thể loại (Ngược) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Vô Nghi Ninh Tử, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn. Tưởng Văn Húc ở bên Hạ Tri Thư 15 năm, ngoại tình 4 năm, 1 năm hối hận. “Mười năm yêu anh nhất”. Hạ Tri Thư chỉ yêu Tưởng Văn Húc trong 10 năm, rồi tình yêu ấy mắc kẹt lại trong quá khứ mãi mãi, nó không tiến lên nữa. ’’12 năm kêu oan, mẹ Hồ Duy Hải yêu con mù quáng’’. Đó là cái tựa đúng quy trình nhất, của một bài báo đúng quy trình nhất, về vụ Hồ Duy Hải (HDH) đăng trên VTC News, ngày 10/5. Một bài báo khuôn mẫu, phải dạy trong các trường báo chí của Đảng. Tác giả đáng được tặng cờ tổ quốc Trước hết, tác 10 năm yêu anh. 1,598 likes · 106 talking about this. Cứ ngỡ ngắn hoá lại dài, cứ ngỡ quên hoá chẳng thể quên. Là em tự đa tình, yêu anh đơn phương! Sau khi sang hải ngoại vào năm 1985, ông vẫn có nhiều sáng tác để đời và được yêu thích không kém các bài hát trước năm 1975, nổi bật nhất là 2 bài hát thất tình nổi tiếng: Mười Năm Yêu Em và Bài Tình Ca Mùa Đông, được ông viết tặng cho một cuộc tình dang dở và Fast Money. Cà phê mèo 5 days agonếu chết thì nên chết cả 2 thì sẽ đỡ buồn hơn một chút^^0 Trả lời nhà ngoại 6 months agogiờ hối hận cũng k kioj nx đâu0 Trả lời Dubede 6 months agoChết luôn cx dc nhìn ứa gan2 Trả lời Đau v đủ r 8 months agoTim tôi còn đau hơn văn húc0 Trả lời Kkkkkk 10 months agoKhông biết rằng mọi người suy nghĩ gì nhưng với mình thì, hmmm, kẻ thứ ba vẫn không đáng được thương hại, không biết sao còn có người thương thẩm thuý cho được? Yêu? Chen chân vào mối quan hệ của người khác xong lấy tình yêu ra để làm bia đỡ?11 Trả lờiXem các trả lời mới 2 Min 10 months agoLàm màu lắm thằng chó ạ5 Trả lời Thích đọc ngược 10 months agoCảm thấy thương cho văn húc cx như tiểu thư top8 và bot81 Trả lờiXem các trả lời mới 1 Puồn 10 months agoĐọc xg chắc tui sưng mắt mất ;-;0 Trả lời Skip to content Hắc ám chi các…So với việc tới một nơi xa lạ, tranh đoạt một mảnh trời riêng cho mình, chẳng bằng trở lại nơi mình đã quen thuộc, đoạt lại những thứ vốn nên thuộc về mình…BL HoànBL OngoingBL NgắnBL NovelBL DropBL MangaBL ManhwaBL ManhuaBL WebtoonNon-BLFAQs passHomeBL Manhua10 năm yêu anh nhất Chap Extra 3 BL Manhua Cảnh báo chap này rất buồn, đọc xong khóc thì đừng có kêu nha Hết thật sự rồi nhéChap trước Mục lục Chap sauContinue ReadingBớt vài giây theo dõi FB mới nhà mình nha mn Link357 Comments Mới nhất Cũ nhất Được quan tâm nhất Inline FeedbacksView all commentsBan đầu tưởng bộ này trọng sinh, dù motip cũ nhưng vẫn khóc hết nước mắtHơi ngược đời nhm đoạn khiến t khóc nhiều nhất là câu nói cuối của Ngải Tư Du “em nghĩ trong cuộc đời này em sẽ không thể yêu thêm người thứ 2”. Anh quá tốt, sẵn sàng hi sinh mọi thứ nhưng cuối cùng không nhận được j ngoài sự tổn thương, anh xứng đáng nhiều hơn như thế. Siêu buồnnnn Lữ khách trên chuyến tàu dịch lậuƯm..xl có vẻ tôi hơi ngược đời,truyện cx ko gây nhiều ấn tượng cho tôi mấy chap đầu nc mắt sinh lý của tôi có thể chảy ra đc mà mấy chap sau tui đọc mà ko có 1 giọt nào rơi luôn= thế mà khi đọc bình luận của mn tôi lại bật khóc nữa;-;Huhu đọc review các kiểu cũng biết là bộ này buồn rồi mà k nghĩ là đến mức khóc sưng cả mắt huhuhuChắc chỉ có mình tôi vẫn muốn Tưởng Văn Húc gặp Tri Thư cho dù cũng đã chẳng còn cơ hội nhưng vẫn hơi tiếckhi t vẽ đc nét này t sẽ lm tiếp bộ hạ tri thư chuyển kiếpNghe review là bộ này buồn rồi mà tùy đã ủ đươc mấy năm rồi mà vẫn sầu quá Couple Đại nhân×Beom ko HE tao đốt nhà tác giả Đọc chap này xong mọi người hãy vào nghe bài Đợi em tan học, Luân Tang cover nha, thực sự nghe câu cuối em ấy nói chỉ có thể liên tưởng đến bài hát này thôi. Mọi người hãy thử nghe và cảm nhận nha. Còn tui đi lấy khăn lâu nước mắt đây, ướt hết gối rồi < Hắc ám chi các…So với việc tới một nơi xa lạ, tranh đoạt một mảnh trời riêng cho mình, chẳng bằng trở lại nơi mình đã quen thuộc, đoạt lại những thứ vốn nên thuộc về mình… Edit Mèo Xù, Hồng HồngBeta Hồng Hồng Thể loại Đam mỹ, hiện đại, trước ngược thụ sau ngược công, buông thả tra công x ôn hoà quạnh quẽ thụ, dài 81 chương + 5 phiên ngoạiXưa nay người phải rời đi, đều là người cuối cùng cúi đầu khom lưng dọn dẹp mảnh bát vỡ rơi đầy đất. Còn lúc thực sự muốn đi, chỉ chọn một chiều trời trong nắng ấm, mặc lấy chiếc áo khoác thường mặc nhất, ra cửa, không quay về Tri Thư và Tưởng Văn Húc là không khí, là nước, lúc tuỳ hứng phung phí không cảm thấy tiếc nuối, đến một ngày thật sự mất đi mới hối hận thì đã muộn.“Nơi em ở, là chân trời góc biển anh không ngừng nhớ nhung.” Mình chỉ là người đọc. Mình đọc 10N sau đó mới biết phốt và tìm đọc TSCR của Xa Ly Tử. Có lẽ do đã được edit sang tiếng Việt, và char dev khác nhau, nên mình không thấy 2 truyện này giống nhau, ngoài cốt truyện “người đàn ông phụ bạc người vợ tào khang ở nhà” vs “cùng nhau vượt qua ngày giông bão nhưng chẳng thể cạnh bên ngày mưa tan” thường thấy ngay cả trong phim Hàn Quốc ngày xưa, hay là tuyến tình cảm thay lòng đổi dạ, phụ bạc, như kiểu Tra Long và Như Ý đang hot thời bấy giờ. Mặc dù cốt truyện cũ rồi, nhưng thiết lập tính cách nhân vật sẽ cho ra cảm giác khác nhau. Truyện TSCR buồn nhưng không hề bi luỵ, giọng văn có phần hài hước so với không khí nặng nề, dồn nén, bức bối của 10N. Giọng văn của TSCR có nhiều điểm hài hước, là kiểu lấy nỗi buồn làm vui, một nỗi buồn tỉnh là 2 người đàn ông cùng xông pha làm việc, cuối cùng một người bị người còn lại lừa gạt chiếm tài sản, đánh đập như cơm bữa, ôm hôn tiểu tam trước mặt không kiêng dè, sau này mới lòi ra là do hiểu lầm chồng chất làm công hận thụ, nam phụ hãm hại, mẹ công mưu tính. Màu “cung đấu” giữa “mẹ chồng nàng dâu”, thương trường và lợi ích tiền bạc được miêu tả nhiều hơn. Còn 10NYAN kể về người đàn ông chán cơm thèm phở, lấy cớ muốn lo cho thụ cuộc sống tốt hơn mà giữ rịt người bạn đời ở nhà để “bao nuôi”, giấu đi như trẻ con, nhưng thực chất không khác gì huỷ hoại người ta. Công tận hưởng sự bao dung của thụ một cách phung phí rồi coi rẻ và vứt bỏ thụ cô quạnh ở nhà, lén lút bao nuôi tình nhân ở bên ngoài. Về đến nhà thì vô tâm, vô tình, chỉ biết tới tình 10N, bi kịch là do tình cảm và tính cách nhân vật chứ ngoại cảnh không tác động nhiều như TSCR. Thụ lựa chọn hy sinh tất cả để yêu chiều công, dẫn đến tiếc nuối lớn nhất là đánh mất ước mơ, có lỗi với gia đình “chỉ vì một người đàn ông”, thụ và công không có cơ hội nói chuyện rõ ràng ngoài những cuộc cãi vã và những lần nỉ non trong lúc sắp mất đi ý thức. Truyện để lại nhiều day dứt Công không biết thụ bị bệnh cho đến khi thụ bỏ đi; Tiểu tam nói dối khiến thụ đánh mất kiên trì cuối cùng, cuối truyện công mới biết nó từng đến ức hiếp thụ và lấy cắp nhẫn của công; Thụ đã có tiến triển khi được chữa trị nhưng từ bỏ sau khi công đánh đập và r a p e; Lần cuối còn nhìn thấy nhau, thụ chạy ra ban công nhìn bóng lưng mong chờ công quay đầu lại nhưng không có; Thụ không chịu gặp mặt công tận đến lúc chết và công không có cơ hội để xin lỗi hay gặp mặt thụ lần cuối; Miêu tả rõ ràng công sống không bằng chết khi mất đi thụ; Thụ không vượt qua được đoạn tình cảm này vì tận lúc cuối đời vẫn liên tục tưởng nhớ về tình cảm 10 năm qua, trước lúc qua đời trong vòng tay nam phụ câu cuối mà thụ nói là lời hẹn giữa thụ và công “tan học, chúng ta cùng nhau về nhà nhé”. Thụ từng chờ đợi, từng níu kéo, mặc dù rời bỏ “công phụ bạc” nhưng không bao giờ rời bỏ công của 10 năm yêu thương nhất, vĩnh viễn sống trong tình yêu 10 năm đó. “Tình yêu của Hạ Tri Thư vẫn nồng nàn trước sau như một. Không biết kiếp sau ra sao, riêng kiếp này chỉ yêu một người.” 10N hầu như xoay quanh tình yêu và kỷ niệm qua những nỗi nhớ chắp vá của thụ. TSCR miêu tả rõ ràng về bối cảnh, câu chuyện quá khứ và gia đình nhiều hơn, độc giả biết về cuộc đời của nhân vật rõ ràng hơn. Nửa cuối truyện của 10N nói về tháng ngày thụ được nam phụ chăm sóc nhưng vẫn không thoát khỏi tình cảm cũ, một người đến sau, một người nợ ân tình, khó mà thoát ra được, khác với công phụ của TSCR đã cưỡng ép và hại đời thụ. Trong khi đó thụ của TSCR có được sự giúp đỡ và lắng nghe của nhân vật “đàn em của nam phụ” và sau này mới biết về tình cảm ẩn giấu của của TSCR đã đi qua tình yêu tuổi 23 nhiệt huyết và trở nên từng trải, gai góc, mồm miệng lanh lợi, nhưng vẫn không thâm bằng tên tra công của cậu. 10N bắt đầu từ sự dịu dàng nơi vườn trường năm 17 tuổi. Thụ trong TSCR chịu nói ra lòng mình hơn, chịu chửi hơn. Trong khi đó bi kịch của 10N một phần là vì thụ biết nhưng không nỡ vạch trần, bao dung vì không muốn mất đi 10 năm trả giá và quen thuộc, muốn giữ lại chút danh dự cuối cùng, đau nhưng không nói được nên lạnh nhạt, lạnh nhạt nhưng tan vỡ mà không ai hay, lúc đối mặt sẽ tức giận trào phúng, nhưng lúc công ngủ rồi hoặc là những khi ở một mình thì mới không che đậy được sự yếu đuối, những lần trót tâm sự với công phụ cũng chỉ là vài chi tiết vụn vặt, lần nói hết trong đau đớn đến ngất đi thì đã chết tâm rồi. Cái kết BE của TSCR thoả mãn người đọc hơn Thụ nhận thức rõ ràng hiện thực và suy nghĩ lý trí; Thụ và công đã từng cùng nhau thăm mộ ba thụ; Thụ đã đánh công một trận tơi bời; Thụ biết công yêu mình nhất, tiểu tam trách thụ rằng tại sao công lại chỉ yêu và cần mỗi thụ; Thụ bỏ đi và đã từng quay về gặp công; Công biết thụ sắp chết và họ có cuộc nói chuyện ngay lúc đó; Cuộc đối thoại cuối truyện của họ vừa hay đã giải thích luôn mọi hiểu lầm; Họ hoà giải và thụ tự nguyện qhtd với công; Những cuộc nói chuyện khác nhau giữa thụ và công, thụ và đàn em của anh công phụ đã mở ra ngọn nguồn của mọi việc; Thụ để công giúp thụ mỗi tháng trả một khoản cho huyệt mộ; Ngoại truyện OE thụ trở về quá khứ và được quyết định xem nên từ bỏ ngắm mỹ nữ hay là đi gặp công, theo mình là có hint cho thụ vượt qua được đoạn tình cảm với TSCR, công vẫn còn ngôi mộ để thăm viếng. Còn 10NYAN nam phụ là người ở bên và giữ lại những gì cuối đời của thụ, nghe di nguyện của thụ, hứa hẹn kiếp sau. Đến cái áo khoác thụ mang theo hay tro cốt công cũng không được giữ, họ không còn mối liên hệ nào với vì trong 10NYAN không ai vượt qua được, thụ vĩnh viễn nhớ về 10 năm đó, tiểu tam ngẩn ngơ chờ đợi bị tai nạn, nam phụ không yêu ai được nữa, nam chính luẩn quẩn trong căn nhà cũ để chờ thụ về, mọi người đều bị kẹt lại từ chính văn cho đến ngoại truyện, nên độc giả cũng bị mắc kẹt theo. Thụ ngoài mặt ôn hoà, bình thản nhưng giây sau đó lại gục xuống khóc lóc đau đớn, lúc nào trong đầu cũng ám ảnh yêu thương đã từng có. Thụ đau lòng tháo nhẫn ra, nhưng trong mê man lại hỏi “nhẫn của tôi đâu” Có lẽ thụ của TSCR đã trả thù xong, đã tha thứ cho công để công đi theo mình, hoặc là biết công không thể sống thiếu thụ. Nhưng thụ của 10N, dù đã từng gọi điện xin anh về nhà, sau này chỉ yêu anh của 10 năm nồng nhiệt chứ không phải anh của hiện tại. Công không gặp được thụ dù chỉ một lần cuối, thậm chí không thể mơ thấy thụ không ai vượt qua được nên BE là đau khổ, mà đã vượt qua rồi và rõ ràng với nhau rồi, BE là cứu rỗi và thoả mãn người đọc. Mình không tìm được Weibo của Xa Ly Tử, nhưng tìm được Weibo của Vô Nghi Ninh Tử thông qua Wikidich. Thông qua Google dịch mình biết tới bài đính chính đạo văn đang hiện hữu trên Weibo, nhưng mình không biết tiếng Trung nên không bàn luận được. Nếu bạn nào hiểu tiếng Trung có thể tìm đọc qua, mình cũng muốn hiểu được chuyện xảy ra giữa 2 tác giả này. Cả 2 tác phẩm đều rất hay nhưng thật sự mang lại 2 cảm xúc khác nhau, 10NYAN có độ nổi tiếng hơn có lẽ là vì sự day dứt không thoát ra được khiến ngược đọc nhớ dai hơn sự thanh thản đã đi qua. Cốt truyện là bài học cảnh tỉnh “quý trọng hiện tại” của cả 2 truyện và “đừng trì hoãn, hứa hẹn hoài mà không làm”. Công trong 10NYAN “sau này anh sẽ để em nuôi chó, chờ lúc rảnh anh sẽ dẫn em đi kiểm tra thân thể, sau này anh sẽ đối tốt với em, sau này chỉ có em thôi, sau này thế này, sau này thế kia” và rồi không có sau này nữa. Đối với mình có thể sẽ còn thoải mái để đọc lại TSCR vài lần nữa, nhưng sẽ tránh né 10NYAN vì sợ sự mắc kẹt cảm xúc trong câu chuyện này.

10 năm vẫn yêu anh