Và 1 vài lần như vậy thì em và bạn ấy cãi nhau nhiều hơn". Nói về nguyên nhân chính dẫn đến chia tay, Hồng Thái tâm sự rằng trong quãng thời gian cãi nhau, anh đã bị bạn gái cắt liên lạc. Giữa lúc ấy thì Hồng Thái thấy bạn gái đăng lên mạng xã hội hình được người khác tặng hoa. Anh bối rối, muốn gặp người yêu nhưng không thể liên lạc được. Đáng Tiếc Em Không Gặp Anh Sớm Hơn. Chương 14: Tìm người không gặp. Tiểu Kết Ngủ Ngày (anbuchihi) 14/11/2017 Em mừng vì điều đó. Cái này thì em nói thật. Em chỉ tiếc cho em, em đã bỏ lỡ quá nhiều thứ thui ạ hiccc. Em tiếc cho cô gái 17t hồi ấy, đáng lẽ ra em phải tốt hơn bây giờ rất nhiều, chứ không phải… Nhưng em không sao đâu, thực sự bây giờ em rất tốt, em cuối cùng 5. Em đã cố gắng quên anh, nhưng em càng cố gắng bao nhiêu, em càng nghĩ về anh nhiều hơn. 6. Quá khứ đã xảy ra tôi không hối hận, tình yêu trao đi không hối tiếc, hối hận nhất là khi trao trọn con tim cho một người không thật lòng. 7. Chủ về trọng tình cảm, có khuynh hướng văn nghệ, nên kết hôn sớm, không nên kết hôn muộn, nếu không, trước hôn nhân phần nhiều sẽ gặp rắc rối khó xử về tình cảm. Trung Châu tử vi đẩu số - Tam Hợp Phái - Khâm Thiên Giám Bí Cấp Fast Money. Từ hôm gặp Doãn Thiếu Thư trên chuyến xe bus 26, ở trường Hạ Cầm tránh Doãn Thiếu Thư như tránh đâu có Doãn Thiếu Thư ở đó không có Hạ Cầm! Mà từ đó, tần số Hạ Cầm nhớ về Doãn Chí Đằng cũng ít dần đi, nhưng nhớ lần nào là tim đau lần đó. Hôm nay, sáng thức dậy, Hạ Cầm thấy lạ trong người, thân thể rụng rời cả ra, giống như miếng kẹo dẻo không có Cầm mệt mỏi trong người, mặt mày xanh như tàu lá mà phải đạp xe đạp đến đơn giản, chuyến xe bus số 4 có Doãn Chí Đằng, còn chuyến xe số 26 lại có “ôn thần phòng y tế”.Hạ An đã cùng với những người ở lớp chuyên dành cho học sinh giỏi, đi du lịch ở Thẩm Quyến ba ngày. Hạ An bảo đã lên lịch từ trước tết, mọi người cùng hùng tiền đi, nhà trường lại phóng khoáng đồng ý cho nghỉ ba ngày 6, 7, chủ nhật, thật đáng ngưỡng mộ. Hạ Cầm còn chưa được đi chơi xa bao cũng tốt, ba ngày tới cô không cần phải đối diện với Hạ An, không cần nói chuyện bình thường. Vì hình ảnh của Hạ An và Doãn Chí Đằng hôn nhau, cứ lãng vãng trong đầu óc sớm, bụng Hạ Cầm đã đau quằn quại cả lên, khó khăn lắm mới đạp đến được trường, vừa đến cổng đã thấy ngay Doãn Chí Đằng đứng trước cửa cổng, nổi bần bật giữa đám nữ sinh váy trắng hồng đang ra vào cổng trường như diễn catwalk, cô thấy tay chân như bủn rủn cả ra, vẫn cố gắng đẩy xe vào cổng, không ngờ đã thấy Doãn Chí Đằng bước tới chổ mình, càng rối rắm đẩy xe thật nhanh.“Khoan!” Chân dài Doãn Chí Đằng đã nhanh hơn Hạ Cầm, nắm lấy được yên sau xe cô, kéo Cầm hơi thở phật phồng, mím môi không nói câu nào, chân cũng đã dừng lại.“Anh muốn nói chuyện cùng em!” Giọng Doãn Chí Đằng như ra này, Hạ Cầm mới mở miệng, giọng đứt quãng “Tôi... mệt lắm. Đợi dịp khác đi...”“Mệt?” Doãn Chí Đằng cau mày, bây giờ anh mới nhìn kỹ Hạ Cầm. Khuôn mặt cô đang tái nhợt đi, như thiếu sinh khí tới Cầm gật đầu. Cô đang mệt, rất mệt! Bụng cô đau quá, mọi thứ xung quanh đang xoay vòng vòng, cô không định hướng được nữa.“Để anh dẫn em đi đến phòng y tế!” Doãn Chí Đằng giành lấy dẫn xe đạp vào chỗ giữ xe trường cô, trước khi đi còn ngó lại nói “Em đứng đó đợi anh! Không được đi đâu đó!”Hạ Cầm đang rất muốn khóc. Không biết vì đau bụng hay tủi thân, hay là sự quan tâm của Doãn Chí Đằng nữa...Cô nhìn thấy anh đang to nhỏ với bác bảo vệ trường, rồi gật đầu mấy cái liền, xong dẫn đến chỗ giữ xe rất tự nhiên. Cô đứng đợi anh tầm hai phút đã thấy anh đi ra, trên vai còn thêm túi xách của cô.“Em đi được không? Anh cõng em nhé!” Doãn Chí Đằng nói giọng đầy ấp dịu Cầm lắc đầu, hạ giọng “Không cần, tôi... đi được.”Hạ Cầm và Doãn Chí Đằng sánh vai đi về phía đường của phòng y tế. Cô bước đi chao đảo, phía trước mặt mình là một màu xanh Chí Đằng cứ thấy Hạ Cầm đi loạng choạng, lại ương bướng không nhờ anh giúp thì đau xót vô cùng. Cuối cùng, khi cô sắp gục xuống anh liền nhanh tay ôm lấy Cầm sắp chẳng biết trời trăng gì nữa rồi, được bế lên, đôi mắt mở ti hí chỉ xem đối phương là ai, rồi nhắm nghiền mắt Chí Đằng nhanh chóng chạy về phía phòng y tế đã hỏi bác bảo vệ trường lúc nãy.“Thiếu máu?” Doãn Chí Đằng thoáng giật mình, anh đứng cạnh Doãn Thiếu Thư hỏi Thiếu Thư gật đầu, mặt tỏ ra nghiêm túc, cố nhịn cười “Ừ, bé con không bị gì đâu, con đừng lo. Nằm nghỉ một lúc sẽ khoẻ lại thôi.”“Sao chú nói Hạ Cầm thiếu máu? Thiếu máu không sao là sao?” Doãn Chí Đằng vẫn chưa hiểu chuyện, cố gặn hỏi.“Bệnh con gái, cháu không hiểu đâu.” Doãn Thiếu Thư xoay đầu đi, không nhìn Doãn Chí Đằng nữa, mắc công lại cười trước mặt đứa cháu đang lo lắng đến độ đổ mồ hôi đầy trán Chí Đằng lúc này mới ngồi phịch xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm. Anh lo đến độ muốn nắm cổ áo chú mình mà hét luôn. Thật may mắn, anh kiềm chế Thiếu Thư ngồi dựa vào ghế xoay, đan tay vào nhau, suy nghĩ vài đến cô bé đáng yêu đang nằm trên giường ngủ say giấc, rồi nhìn đến người cháu trai của mình, Doãn Thiếu Thư tò mò không biết hai đứa này có quan hệ gì nhỉ?Từ nhỏ đến lớn, chưa thấy Doãn Chí Đằng gấp gáp lo lắng cho một cô gái xa lạ như thế này. Chật! Doãn Thiếu Thư anh lại nổi tính tò mò lên nữa nửa tiếng sau, Hạ Cầm tỉnh phía dưới mình có cảm giác là lạ, liền thở dài. Khổ thân rồi, “bà dì” đến chẳng đúng lúc gì cả. Không hiểu sao lần này lại đau quặn cả bụng, làm cô xây xẩm cả mặt Cầm chống tay, muốn ngồi dậy liền nghe cuộc trò chuyện phía bên ngoài tấm màng che giường.“Ồ, thì ra cháu đang quen chị của bé con à?”“Cái đó...”“Chú nhớ không lầm, hai cô gái này chị em sinh đôi.”“Thế nên cháu đã từng nhìn lầm Hạ Cầm thành Hạ An. Lúc đầu cháu rất sốc...” Doãn Chí Đằng ôm đầu gục xuống, giọng nặng nề “... hiện tại có lẽ đã tốt hơn.”“Vậy bây giờ cháu đến đây tìm Hạ Cầm làm gì?”“Cháu có chút chuyện cần nói với Hạ Cầm, nên khi em ấy thức, cậu cho cháu một ít thời gian nói chuyện riêng được không?”“Ồ tất nhiên là được.”Hạ Cầm nắm chặt grap giường. Mặc kệ Doãn Chí Đằng, cô không muốn nói chuyện với anh! Chú chú, cháu cháu! Hai người này là chú cháu à? Mà cô giờ mới nhớ, hình như thầy y tế họ Doãn thì phải... Cùng lúc, cửa màng được mở ra, Doãn Chí Đằng bước Cầm liền nhắm nghiền mắt lại, vờ như ngủ chưa tỉnh. Điều chỉnh lại hơi thở mình nhịp nhàng trở lại, trong giống như đang ngủ một giấc ngủ theo, cô nghe tiếng cánh cửa đóng lại. Không phải chứ? “Ôn thần phòng y tế” rời khỏi phòng rồi à?Tay cô bắt đầu đổ mồ hôi, cầu cho Doãn Chí Đằng rời khỏi phòng y tế sớm, chứ anh ở đây, cô sợ mình không trụ được lâu mà mở mắt ngờ, ông trời còn chẳng thèm bố thí cho lời nguyện cầu của cô, Doãn Chí Đằng ngồi xuống một góc giường bệnh kế cạnh cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc vướn trên mặt thể cô run nhè nhẹ. Cái chạm quá bất ngờ, cô chỉ phản ứng theo tự nhiên đó...Anh dùng ngón trỏ vuốt má cô, tới rồi lui, lui rồi chuyển lên trên, vuốt mày cô, rồi đến mắt, mũi, cuối cùng dừng lại ở môi tay anh cứ vờn mãi ở môi cô, làm cô càng lo lắng phập phồng mà vẫn phải không được nhút biết được bao lâu, anh đã buông tay rời khỏi môi cô. Đúng như ý nguyện cô, giờ chán chê vuốt vuốt rồi, anh có thể đi khỏi phòng y tế được chưa?Cô còn đang muốn thở phào nhẹ nhõm, liền có cảm giác thứ ấm nóng gì đó chạm lên môi đẫn mấy giây, cô mới biết được đó là môi Doãn Chí Đằng. Cơ thể cô căng cứng, đầu óc muốn choáng váng cả hôn rất nhẹ nhàng, như chuồn chuồn đạp có nằm mơ không? Doãn Chí Đằng anh ta sao lại hôn cô? Dù chỉ chạm nhẹ môi thôi, cũng làm cô rối ren lòng. Vừa sung sướng, vừa sợ hãi cũng vừa đầy tội hôn của anh rất nhanh chóng, cô chỉ kịp cảm nhận đó là môi anh, không gì thêm nữa. Bỗng dưng, cô thấy có chút hụt cô nhớ lại, vì sao anh lại hôn cô?Có phải vì nhìn cô lại nhầm lẫn là Hạ An?Hay là nhớ Hạ An lại nhìn cô giống chị ấy, không kiềm chế được nên đã hôn cô?Suy tới suy lui, suy nghĩ thứ hai là logic nhất. Lửa tức giận trong lòng hừng hực muốn phun Chí Đằng! Anh nghĩ Hạ Cầm tôi sẽ cảm động phát khóc khi được anh hôn à? Anh muốn hôn thì hôn Hạ An đi!Doãn Chí Đằng lúc này nhìn đôi môi Hạ Cầm mà mụ mẫn đi, chỉ muốn chạm lấy môi cô, muốn một nụ hôn từ dần cúi đầu xuống một lần nữa, anh lần này muốn từ từ nhấm nháp mùi vị của Hạ Cầm, sẽ lâu hơn lần Cầm còn đang nghĩ nên làm gì để thoát khỏi Doãn Chí Đằng, cảm nhận đôi môi mình lại bị bao Cầm tức giận thật sự! Cô dùng hết sức lực vào đôi tay, đẩy anh ra khỏi người mình, ngồi bật Chí Đằng không kịp phản ứng đã bị đẩy nên xém té bật nhào ra sau. Một giây sau là ngượng đến mặt đỏ cả lẽ... Hạ Cầm đã tỉnh dậy lâu rồi?Hạ Cầm xoay người ra sau, cầm lấy túi xách bên cạnh rồi bước qua bên kia giường, ngồi đi ngang Doãn Chí Đằng, Hạ Cầm không quên liếc nhìn anh, bực bội thấy rõ qua giọng nói “Anh muốn hôn thì tìm người yêu anh mà hôn! Tôi không phải chị ấy!!”Nói xong cô bước ra khỏi phòng y tế, đóng sầm cửa lại một cái rất Chí Đằng còn đang ngơ ngẩn, nhờ tiếng cửa đập mạnh mới giật cả mình, cúi xuống cầm đôi giày của Hạ Cầm lao ra Cầm đi chân đất, bước đi nhanh nhẹn rời khỏi trường, mặc dù còn đang trong giờ đi thẳng ra trước cổng trường, mặc kệ ai nhìn kệ ai. Thì thấy “ôn thần phòng y tế” đang đứng nói chuyện cùng bác bảo nóng càng dồn lên đầu, cô bước tới chổ bác bảo vệ, nhìn thẳng vào “ôn thần y tế” đang nhìn cô cười gian tà này.“Ơ! Bé con thức rồi hả? Cảm thấy trong người tốt hơn chưa?”“Tốt khỉ!” Cô nuốt nước bọt, xong hùng hồn nói tiếp “Em đã đồng ý nói chuyện với Doãn Chí Đằng đâu mà thầy rời khỏi phòng y tế của mình chứ hả? Anh ta nói gì mặc kệ anh ta, dù sao em cũng có quyền đồng ý hay từ chối mới đúng chứ? Thầy làm như thế càng làm mọi thứ rối bời thêm biết không hả? Để em một mình trong phòng với anh ta, lỡ em bị gì thì sao? Thầy có chịu trách nhiệm được không?”Doãn Thiếu Thư kinh ngạc thêm cả bác bảo vệ cũng vậy, miệng mở to không hiểu gì Cầm liếc nhìn phía ngoài đường, chuyến xe bus đã tới, liền chạy ra trạm xe, lên xe bus, khuất dạng. “Chí Đằng, em xin lỗi vì đã giấu anh, vì chuyện này chẳng tốt đẹp gì để nói ra cả, và Tiểu Hạ cũng không cho em nói. Nó là vết tội lỗi trong lòng em, là một tảng đá đè em chết dần mòn vì mệt ngày anh hôn mê khi vừa từ phòng phẫu thuật ra, Tiểu Hạ có đến thăm anh, ngày nào cũng đến... Hôm em nghe được tin chạy đến, con bé chỉ trốn chui nhủi một góc khuất xa tầm nhìn, đợi anh, con bé sợ hãi đến nổi không dám đối diện với ba mẹ anh, dù rằng... anh biết đó, Tiểu Hạ không có lỗi... Đến khi anh tỉnh dậy... con bé đã quỳ gối trước mặt em, bảo em nếu còn một chút tình yêu dành cho anh, hãy đến bên cạnh anh lúc đầu tiên trong đời, em thấy Tiểu Hạ phải quỳ xuống cầu xin em, phải khóc trước mặt em, lúc đó, thật sự em như chết lặng cả người. Tiểu Hạ kể em nghe hết sự việc vào hôm anh gặp tai nạn, trách cứ em đủ điều, nhưng cuối cùng vẫn là cầu xin em... cầu xin em giúp anh vượt giai đoạn khó khăn này...Cuối cùng, em đến, nhưng em vẫn không thể chịu nổi nhìn anh trong cơn hoảng loạn. Em xin lỗi... là em nhu nhược. Em đã phản bội anh, em đã yêu Vệ Phong, em không có quyền ở cạnh anh nữa. Em không thể không thấy tội lỗi đầy mình, em lúc đó chỉ muốn bỏ đã nói với Tiểu Hạ như thế, em nhìn vào mắt Tiểu Hạ đầy phức tạp. Anh biết phút tiếp theo Tiểu Hạ làm gì không? Con bé đã chạy vào bếp, bước ra với cây kéo trên tay. Trong một giây thôi, mái tóc đen dài thướt tha, biến thành mái tóc ngắn ngủn, xơ xát. Tiểu Hạ nhìn em, dùng đôi mắt thất vọng nhìn em, nước mắt còn đọng trên mi mắt, không chịu rơi Hạ đã thay em, đã giả làm em trong vòng một tháng bên anh... Chí Đằng, Tiểu Hạ là một đứa ngốc...”Tiếng Hạ An bật khóc bên kia chẳng còn lọt vào tâm trí Doãn Chí Đằng óc anh bây giờ như người cõi mộng, hư hư thật thật. Thì ra, Hạ Cầm chính là người ở bên anh khi anh bị mù tạm thời, thì ra, người ở bên anh vào đêm đầy kích tình ấy cũng là cô. Thế mà anh trách lầm cô, trách cô đã không đến thăm anh, dù chỉ một lần...Truyện được đăng tại Diendanlequydon. comNgày hôm ấy, anh nhớ..Sau khi đã cảm nhận được Hạ An mới chính là người đã chăm sóc cho anh suốt tháng trời anh đui mù, lòng anh dạt dào cảm xúc lạ thường, nhưng anh chắc rằng, trong đó có cảm động, có yêu đợi lúc cô đi ninh cháo cho mình, anh gọi cho quản gia Thiệu bảo bác sĩ Vương chọn ngày ghép giác mạc cho mình. Anh nghĩ, đến lúc ngừng thử thách và bắt đầu một cuộc sống Hạ Cầm, anh muốn quên hết tất cả về cô. Nói anh phũ phàng cũng được, con người ta, đến một lúc đôi chân không thể bước tiếp đến điểm đích ý nguyện, chi bằng dừng tại một điểm giữa đường và thoả con gái ấy... không dành cho anh. Anh không hận cô khi đã đỡ giúp cô vào ngày hôm đó cuối cùng để đổi lại vẫn là sự thờ ơ cho anh, anh chỉ là lâu lâu suy nghĩ, vẫn không tin cô không hề đến thăm mình, cô quả thật vô tình vậy sao?Thật may, có Hạ An bên cạnh để anh căng bằng lại đầu óc. Anh cũng tha thứ, tha thứ cho sự phản bội của cô, vì hành động của cô sớm tối túc trực bên anh và câu nói “Em chỉ yêu mình anh!”Có thể coi anh là thằng đần cũng được! Anh chẳng bận tâm, vì họ không phải ngồi trong phòng riêng của bệnh viện một hồi lâu, nghe tiếng bước chân nhè nhẹ, ngửi được mùi thơm của hành, của cháo hành ngon ngọt anh cảm nhận chiếc giường lún xuống, mùi thơm của cháo hành càng gần. Tiếng nói của người con gái đã gần gũi bên anh suốt một tháng nay. “Há miệng ra nào...”Anh rất nghe lời, mở miệng. Lòng anh tràn ngập yêu thích món cháo mà đó giờ chưa từng ăn qua, ngọt ngào đầy tâm huyết của cô gái anh dần yêu bỏ vào anh đã ăn hết tô cháo và uống thuốc kháng sinh. Cô vẫn ngồi bên cạnh, trò chuyện cùng anh những câu đơn giản mọi ngày anh đều nghe, nghe đến độ thuộc lòng.“Anh thấy sao rồi?”“Anh đỡ chưa?”“Anh có buồn ngủ không?”“Đã cho bác sĩ Vương khám mắt lại chưa?”“Anh muốn ăn gì thêm không?” Vân vân và mây mây...Thế mà, anh lại thấy mãn nguyện vô cùng. Không phải hai người chưa từng đụng chạm nhưng lúc đó cảm giác rất bình thường, chỉ có hiện tại anh lại rụt rè nắm tay cô, rồi dùng tay mò mẫn tìm kiếm môi cô, áp môi mình chạm vào, cảm xúc vui mừng dâng trào trong lòng, vì cô không từ mùi hương bạc hà từ miệng cô cay cay, lành lạnh, mang theo sự theo đuổi ngọt ngào anh mong nghe tiếng cô thở nặng, cảm nhận toàn thân cô run run, cả thân thể như muốn đổ rập vào người choàng tay qua ôm cô vào lòng, càng hôn sâu, không muốn buông, không muốn rời, muốn mãi mãi như thế ngày bên anh không rời, chỉ có đêm đến là cô về. Buổi sáng sẽ có quản gia Thiệu lo cho anh, có khi là mẹ anh nhưng chỉ một lúc rồi bà lại rời đi, đến trưa cô mới đến “thay ca”, anh vẫn không nguyện ý. Anh như người biết yêu được nhận lại tình yêu, nơm nớp lo sợ có, đem theo hạnh phúc đến trễ có. Nên, đêm tối trong căn phòng riêng biệt tĩnh mịch, anh hay dễ suy nghĩ lung tung, chỉ khi có cạnh cô, anh mới an tâm định nhiên anh cảm nhận Hạ An dạo này khan khát, đằm thắm hơn, dịu dàng hơn, mỗi lời nói đều chậm rãi hơn, trầm hơn... có điều anh lại nghĩ, cô đang thay đổi vì anh, đang cố gắng sữa lỗi bản thân vì anh. Anh nghĩ thế, nên vui vẻ chiều, khi anh tự mình vệ sinh cho bản thân xong, cô luôn đứng phía ngoài cửa đợi anh, trên tay là chiếc khăn bông mịn màng, thơm mùi hoa nhài anh yêu nhẹ nhàng lau đi giọt nước xuống cổ anh, cô dịu dàng như thể sợ anh đau, có đôi lúc anh còn nghĩ, bị mù tạm thời như thế này thật tốt, vì anh biết được ai sẽ bên anh và ai rời theo sẽ là một tách trà hoa nhài âm ấm đặt lên tay anh, với câu “Em thổi bớt nóng rồi, anh uống mau kẻo nguội.” Ừ, lúc đó anh sung sướng cả người, giọng cô ngọt ngào nghe lâng lâng cả bè ai cũng có cuộc sống riêng của họ, thăm anh một lúc rồi cũng quay về với quỹ đạo riêng, chỉ có cô là không rời anh nửa bước. Ba mẹ anh cũng vất vả với công việc riêng của mình và cũng chính anh bảo với họ không cần đến thăm thường xuyên, vì có người đã chăm sóc đã gặp ba mẹ anh. Đôi tai anh nghe ngóng, chỉ cảm nhận, ba mẹ không bài xích việc cô ở bên cạnh anh, nên thở phào nhẹ nhõm một tối, cô nằm sát bên cạnh anh, kể anh nghe những chuyện vu vơ. Kể về một bộ phim nào đó kết thúc quá buồn cô vừa xem được, kể một quyển tiểu thuyết vừa mới lấy đi nước mắt cô. Kể cho anh nghe chuyện hôm nay cô nhìn thấy, bên ngoài cửa phòng cây hoa trạng nguyên nở rộ rồi, hay là cô y tá kia kìa, đang để ý anh đó, anh có thích không? Rồi nghe theo tiếng cười trêu chọc của tích tắc đồng hồ kêu, rồi đến lúc cô phải về. Anh im lặng, đầu óc đang đấu tranh tư tưởng. Anh biết cô ngồi dậy, tiếng sột soạt của cô, rồi tiếng va chạm vào vật gì đó, anh lo lắng bước xuống giường, còn gọi tên cô.“Em không sao...” cô chợt nắm tay anh, khi anh hoảng hốt tay huơ loạn giữa không lo lắng quá độ, nên hơi lớn tiếng cùng cô, “Em đụng trúng gì đúng không? Sao lại không cẩn thận như thế?!”Anh nghe cô hít hít mũi, lí nhí xin lỗi anh “Em... không có bật đèn, nên... à ờ, đụng trúng chân bàn ăn... em xin lỗi.”Không bật đèn ư? Anh ngạc nhiên lắm nên mới hỏi vì sao. Câu trả lời của cô cũng làm anh bất ngờ không kém, theo đó làm cảm xúc của anh vỡ oà.“Chí Đằng, em chỉ muốn cảm nhận bóng tối cùng anh. Không phải vì xót thương, chỉ là... em muốn hiểu cảm giác của anh hơn thôi.”Cô lấp lựng nói như sợ anh sẽ buồn phiền vì nghĩ đang xót thương anh?! Không đâu, lòng anh đang trào dâng cảm xúc lạ lắm! Lạ như khi ở bên cạnh Hạ Cầm vậy... tuy anh không muốn nhắc đến Hạ Cầm nhưng cảm xúc suy nghĩ của anh hiện tại là không kiềm nén nổi, lại kéo cô về lại gần mình, hôn cô điên cuồng. Hai tay anh ôm chặt cô, lực ở eo càng lớn, chỉ hận không ép cô biến thành một phần cơ thể của cùng, anh biết người phù hợp với anh là ai rồi. Anh khẽ khàn hỏi với cô một câu, “Tối nay ở bên anh được không?”Lời của anh đơn giản là cùng nhau ngủ một đêm nay, anh không chịu nổi sự cô đơn của giấc ngủ chập chờn, tỉnh giấc lại nghe âm thanh im lìm của xung quanh nữa. Dù chỉ là tiếng thở đều đặn của cô khi ngủ, cũng sẽ làm anh an tâm trong lòng không trả lời, chỉ dùng cái ôm chặt anh để biểu hiện sự đồng hôn anh, kéo anh về lại đẩy anh xuống giường, hai thân thể nặng nề làm chiếc giường lún xuống. Anh cảm nhận cô đang ngồi trên người anh làm gì đó, nghe tiếng sột soạt một lần nữa vang lên trong đêm tĩnh mịch. Một lâu sau, cô nắm lấy tay anh đặt lên ngực giật mình hốt hoảng, khi anh chạm vào, đó chính là một bên ngực của cô hoàn toàn không có vật che giữ. Anh nóng ran cả người. Đầu óc hiện lên hàng vạn câu hỏi Cô đang làm gì vậy? Như thế là sao? Ý cô là sao???Tiếng thở cô đầy nặng nề, “Chí Đằng, có phải anh muốn chuyện này không?” Một lời nói đầy trần năm bên cô, anh chưa từng đi quá giới hạn này, bây giờ đây, anh đang rối rắm cực độ. Anh vừa muốn bước qua giới hạn cuối cùng vừa lại muốn lui bước. Hình như, cô hiểu được suy nghĩ chần chừ của anh, liền nắm thêm một bàn tay kia chạm vào nơi đầy đặn còn lại, giúp anh bóp nhẹ một rên lên một tiếng “A!” đầy quyến rũ, là lời chí mạng đâm soạt vào tầng tầng lớp lớp cảm xúc bao bọc cuối cùng của nóng của dục vọng anh như bùng phát, dù có run run, anh cũng bắt đầu thấy mình có phản ứng.“Hạ An em chắc chứ?” Anh hỏi lại một lần cuối cùng, như giúp cô suy nghĩ thấu đáo lại. Hay cũng chỉ là một câu hỏi suông qua loa, vì đầu óc anh đang mất dần tỉnh táo, hơi thở cũng nặng nề chẳng kém đầy đặn, mềm mại đó làm kích thích dây thần kinh của anh, chẳng dám thêm hành động nào cũng chẳng muốn rời môi cô chạm vào anh một lần nữa, theo đó chiếc áo bệnh nhân của anh từ từ bị cởi bỏ. Cô áp sát ngực mình xuống, phía trên lồng ngực anh thấy ngứa ngáy, cuối cùng, hai bàn tay anh cũng vuốt ve lưng trần cô.“Hạ An... em đừng hối hận.”Cô lại không trả lời anh, chỉ dùng hành động biểu lộ cho việc cô sẽ không hối từ bị động chuyển sang chủ động. Anh không nhớ hai người đã ôm ấp nhau ra sao, khi vượt điểm cuối cùng, anh cảm nhận thân thể cô cứng ngắt, tiếng thở hắt của cô làm anh đau xót, vì anh biết lần đầu tiên rất đau đớn nhưng cô lại không rên la lên một cúi xuống, chạm vào môi cô, xoa dịu đi đau đớn đó, nhưng anh không thể dừng lại nữa, vì lúc này, đàn ông như anh đã lên đỉnh điểm của dục dần nghe tiếng rên rỉ của cô, tiếng thở nặng nề, cô ôm anh, mười ngón tay bấu vào lưng anh, đau đớn mang cho anh thêm sự kích thích càng muốn độc chiếm.“Chí Đằng... Chí Đằng...” cô khẽ gọi tên anh, nghe nức nở.“Anh đây...” giọng anh khàn đục đem theo sự thoả cô như đang khóc, như lại không, “Em yêu anh... dù sau này ra sao, anh hãy nhớ em mãi yêu anh...”Câu nói này, anh nghĩ chỉ là một lời tỏ tình của cô, không ngờ là lời nói ẩn ý cho việc xa cách sau này... Một ngày trời nắng dịu, bầu không khí thoáng đảng, mát AMHạ Cầm pha một tách cà phê sữa cho mình, một tách cà phê đen cho Doãn Chí Đằng. Xong cô ngồi đối diện nhìn anh chăm chú đọc báo, uống từng ngụm nhỏ ly cà phê sữa ngọt ngào, mãn nguyện hưởng Chí Đằng đang nghiêm nghị đọc báo, anh bỗng liếc nhìn cô đang chống cằm nhìn mình say đắm. Rất hài lòng, anh tháo cặp kính và kẹp tờ báo lại bỏ xuống bàn, nhướng mày hỏi “Mặt anh dính lọ sao?”Nở nụ cười càng tươi, lộ ra cả hàm răng trắng đều như hạt bắp, Hạ Cầm đưa đôi mắt ướt át thường thấy nhìn anh “Không có!” Chồng cô, quả thực rất có sức hút, đeo kính cũng đẹp, mà tháo kính ra cũng đẹp lắm a.“Chứ sao?” Doãn Chí Đằng nhếch miệng, đường cong của đôi môi mỏng thật sự rất gian tà, mà quyến rũ vô cùng. Anh tự lúc nào đã kéo xích ghế mình lại kế bên người ngồi ngay cửa sổ trong phòng ngủ, kê một chiếc bàn tròn và hai chiếc ghế gỗ chắc chắn, hợp với gam màu tường vani dễ sáng từ khung cửa sổ hắt lên người Doãn Chí Đằng, ngược sáng nên Hạ Cầm nào biết khuôn mặt anh đem theo sự mê hoặc cực độ đến cỡ ngô nghê, thật lòng trả lời “Chí Đằng, anh rất đẹp trai.”Doãn Chí Đằng càng nở nụ cười gian trá khi sắp ăn thịt thỏ trước mắt, đôi mắt nâu ấy bây giờ là một màng mờ thâm trầm. Nâng cằm Hạ Cầm lên, anh từ tốn phà hơi nóng ngay môi cô, “Em cũng rất đẹp... à, nhất là khi nằm dưới thân anh...”Hạ Cầm đỏ lựng cả mặt. Vội đấm yêu chồng mình, trách móc, biện hộ khuôn mặt đang phản chủ “Đồ sắc lang!”Tận hưởng phút giây hạnh phúc, Doãn Chí Đằng hôn vào đôi môi vợ yêu, cắn nhẹ vào vành môi cô, sau đó là cuồng vọng trong bể AMHạ Cầm nghe điện thoại từ mẹ chồng được một lúc lâu.“Dạ... vâng, con nhớ rồi ạ! Mẹ... nếu có chuyện gì thì gọi cho con nhé... vâng ạ, làm phiền ba và mẹ rồi. Chúc ba mẹ buổi sáng tốt lành.”Cô đợi mẹ chồng ấn nút tắt máy, mới bỏ di động vào túi áo, nhìn Doãn Chí Đằng đang khoác áo gió màu xanh dương đậm, còn đính nút bạc trên áo, nhìn rất phóng khoáng vẫn thấp thoáng nét lịch chìa tay ra trước cô, nhếch miệng cười kiêu ngạo, giọng đầy ma lực “Đi nào, bà xã!”Cô đưa tay đặt vào lòng bàn tay anh, bóp chặt, mỉm cười, “Vâng, đi thôi ông xã!”Một ngày trăng mật của đôi vợ chồng mới Cầm còn phân vân xem trong một ngày thì sẽ đi đâu? Vì, Hạ Cầm chỉ gửi gắm Đậu Đậu cho ông bà Nội một ngày thôi. Doãn Chí Đằng rất thoải mái, không cần suy nghĩ anh đã nói “Để anh lo!”Có người chồng lo lắng hết mọi chuyện, ừ! Rất tốt nha! Nên cô rất yên tâm ở chồng phút sau, anh đưa cô đến trước cổng cũ nhà mình, cũng là nhà của Hạ An và Vệ Phong bây cả hồn, cô nhìn anh với đôi mắt khó hiểu. Ơ? Đến nhà anh chị mình làm gì?Nhưng Doãn Chí Đằng chỉ đến để xe bên hông nhà, rồi nắm tay Hạ Cầm đi ra trạm xe ngoài trạm không ít người đang đợi xe bus, trời vừa bảy giờ hơn, mát mẻ vô cùng. Thấp thoáng đâu đó đoàn người đứng đợi, vài ba cố gái nhìn Doãn Chí đất! Hạ Cầm kinh ngạc nhưng là chuyện khác, tay được Doãn Chí Đằng nắm đã đổ đầy mồ hôi. Cái gì đây? Đừng nói là đứng đợi xe bus số 4 đấy nhé?!“Chí Đằng...” cô nghẹn lời, không biết phải nói, biết hỏi gì xe số 4 vừa đến, anh kéo cô lên xe. Mỉm cười, anh dịu dàng nói “Anh tự dưng muốn đi xe bus thôi.”“Đồ nói dối!” Hạ Cầm khẽ nói nhỏ, miệng bất giác nở nụ cười cảm người cùng ngồi vào băng ghế năm xưa, vào chỗ hai người thường hay Cầm năm đó dõi mắt theo từng trạm dừng, đợi chàng trai đẹp như gió xuân ghé Chí Đằng năm đó thích ngồi kế cạnh một cô gái, mỗi ngày chẳng nói chưa được hai câu với nhau, nhưng dường như tâm tình hiểu rõ, động lòng vì nhau khi nào còn chẳng giờ, ngồi lại trên hàng ghế xưa, lòng đầy cảm xúc bình thản... vì cuối cùng hai người cũng đã về bên Chí Đằng gắn một tai nghe vào tai Hạ Cầm, làm cô cực kỳ kích động, miệng càng há to hơn, khi những bài tình ca cũ được hát Thanh Hoa - Châu Kiệt Luân“Chí Đằng...” lại mắc nghẹn ở cổ Chí Đằng đưa ngón tay lên môi mình, khẽ suỵt “Suỵt, bà xã, nghe nhạc thôi.”Đúng vậy! Chỉ nghe nhạc thôi, cơ mà... thật nhanh, bàn tay của anh đã đan chặt vào bàn tay cô. Đầu cô thì dựa vào bờ vai rộng của anh, nhắm nghiền mắt cảm trời đất mới biết, năm xưa, cô muốn được như thế này biết đến nhường nào, cô mong có được người đàn ông này biết bao nhiêu...Mất tám năm...Không nhớ nữa, tám năm qua cô đã trải qua những khổ sở như thế nào... giờ không muốn nhớ nữa...“Năm xưa, anh đã từng ước ao như thế này rất nhiều lần, có thể là... suốt hết năm thứ ba đại học. Được em an tâm dựa đầu vào vai mình, được tay đan tay, được em nói vài câu bớt yên tĩnh, được cùng em nghe hết những bản tình ca hoài không bao giờ chán...” Doãn Chí Đằng đưa tay vuốt sợi tóc vươn xuống má cô, nhẹ nhàng vén sau tai cho cô.“Thật hay! Em cũng đang suy nghĩ như thế...” Hạ Cầm có chút bất ngờ, vì suy nghĩ hai đứa lại trùng hợp như càng siết cả hai cùng bật cười.“Tám năm...” Doãn Chí Đằng buột miệng nói.“Ừm, chớp mắt đã tám năm.” Hạ Cầm phụ hoạ. “Em còn từng ước rằng Em ước gặp anh sớm hơn Hạ An một bước... thật đáng tiếc, vẫn không thể.”Doãn Chí Đằng trầm mặc một lâu, như đang suy nghĩ thấu đáo điều gì đó, cuối cùng, đáp lời “Không! Em đến sớm hơn Hạ An, lỗi là do anh quá nông cạn, không kịp suy xét sự khác nhau giữa hai người, nên ra cớ sự nhầm lẫn.”“Chính xác! Em là gặp bằng xương bằng thịt, Hạ An qua mạng ảo không tính!” Doãn Chí Đằng xoa Cầm dở khóc dở cười, im lặng, không nói nữa. Hôm nay là trăng mật của cô mà!Cứ thế hai vợ chồng trẻ ngồi trên xe bus cho đến trạm cuối cùng... chiếc mp3 của Doãn Chí Đằng đem theo cũng đã cạn lên đồng hồ, đã bốn giờ gian nhanh thật!420 PMHai ngường song song tay trong tay đi đến con phố ẩm thực ở Yên Cầm được Doãn Chí Đằng bồi bổ rất tốt. Nhìn món nào ngon, là cứ mua cho vợ. Năm tờ tiền mệnh giá lớn, chưa đầy hai mươi phút đã chỉ còn lại vài đồng Hạ Cầm đã căng tròn, khó thở vì ăn hơi là người chồng mẫu mực, thấy vợ nhìn gì là mua đó, tất tần tật. Doãn Chí Đằng cũng cảm khái chính Hạ Cầm phải ngăn cản, nói mình không cần - không thích rất nhiều lần, anh mới tin mà cho lúc sau, bị từ chối quá nhiều, tâm tình của phó viện trưởng nào đó thấy buồn rầu.“Em thích gì, muốn gì cứ nói anh. Đừng lo chuyện tiền bạc, chồng em rất hào phóng.” Anh kéo cô lại gần mình, hôn nhẹ vào trán cô. Tiền rõ là anh không thiếu, nhưng niềm vui dành tặng cho cô mới chính là điều anh Cầm chỉ cười, lắc đầu, kéo anh đi lòng vòng khu phố sầm uất bên phải cô không thích, không muốn... mà là vì những thứ đó cô không cần thiết PMHạ Cầm bắt đầu thấy gì đó quen quen, kì kì, ngời ngợi mà lại nghĩ không ra là là...Người đàn ông toả sáng đang đứng đợi mua nước ngọt và bắp rang bơ kia kìa. Xung quanh anh, toát ra thứ không khí gọi là màu hồng. Khuôn mặt đang rất thoả mãn nữa đàn ông khi yêu, có phải lúc nào cũng dễ thoả mãn như vầy không?Người chồng đáng yêu quay lại khi trên tay một ly nước ngọt lớn và một hộp bắp răng bơ size L. Trên tay cô đang cầm hai chiếc vé xem phim, mà mồ hôi tay đã đổ đầy lòng bàn tay...Cô nhớ rồi!“Tôi muốn cùng anh xem một bộ phim kết thúc không tốt đẹp, tôi sẽ ôm chầm lấy anh và khóc...”Me before you...Doãn Chí Đằng đã chọn bộ phim này. Bảo vì cái tên nó, vì nội dung và vì nó là phim tình cảm, hợp với cặp đôi đi xem phim hơn. Cô cũng ậm ừ, cũng nghĩ như lúc sau, trong rạp bật mở đèn lại khi bộ phim đã kết thúc, mọi người đã từ từ bước ra hết Doãn Chí Đằng vẫn ôm vỗ về Hạ Cầm, vì.. ừ, cô khóc rồi.“Tại sao Will lại chết chứ...” Hạ Cầm cuối cùng cũng mở miệng, mà là tiếc thương nam Chí Đằng dở khóc dở cười, càng ôm chặt vợ yêu, giải thích cụt lủn “Vì đạo diễn bảo chết.”Hạ Cầm trừng mắt với anh, môi bặm, đôi mi còn ướt, mày thanh nhíu lại, nhìn cực kỳ đáng yêu lại yếu cười hì hì, ôm vợ mình, lau nước mắt cho cô, “Phim vẫn là phim thôi, đừng để nó làm ảnh hưởng đến mình quá nhiều.”“Anh thì biết gì chứ...” Cô đấm vào ngực anh, trách hôn vào môi cô, nuốt hết lời nói tiếp theo của cô. Môi lưỡi quyện chặt, đem theo sự say đến khi, người lau dọn vào rạp... Hạ Cầm xấu hổ mới bỏ chạy trước. Để lại Doãn Chí Đằng ung dung bước ra, không khỏi phì PMDoãn Chí Đằng kéo Hạ Cầm đến một phòng ở khách sạn trên cao.“Chúng ta không phải về nhà sao? Còn Đậu Đậu...” Hạ Cầm vừa bước theo đôi chân dài của Doãn Chí Đằng vừa thở mệt nhọc.“Ông bà Nội hứa sẽ chăm Đậu Đậu hết hôm nay, em yên tâm.” Anh nói xong, đã đẩy cửa một phòng, bước Cầm trợn mắt, khó tin với hình ảnh diễn ra trước căn phòng với kính chỉ toàn kính, bốn bề là một màu trời xanh đen thẳm, hàng vạn ngôi sao sáng đến chói cả mắt. Cô chợt thấy, có ngôi sao băng vừa bay ngang.“Anh...” cô cứng lưỡi.“Tôi đã từng ước được ngắm sao cùng anh...”Doãn Chí Đằng ôm eo cô, mặt đối mặt, cười hiền, “Anh xin lỗi, trời hôm nay chẳng có lấy một ngôi sao, nên phải dùng đến máy chiếu...”Hạ Cầm lắc đầu nguầy nguậy, mắt lại ươn ướt. “Chí Đằng, như thế này là tốt lắm rồi, em vui lắm!”Anh nhéo mũi đã ửng hồng của cô, giọng trầm ấm yêu chìu “Miễn là bà xã thích, ông xã sẽ làm tất cả!”Lòng Hạ Cầm tràn ngập hạnh phúc, cô cọ vào cằm anh, ôm anh như cách anh ôm lấy mình.“Ông xã à, em yêu anh.” Cô thì thào, hai má đã ửng thơm vào tóc cô, cũng đáp lời “Anh cũng yêu em, bà xã của anh!”Hôm đó, dưới bầu trời đầy sao, hai người cùng nhau đắp chung một chiếc chăn lông ấm áp, cùng nằm trên một chiếc nệm mềm mại, kể nhau nghe những lời chân thành từ sâu trong lòng mình, kể những việc đã từng trải trong cuộc sống, kể về một cuộc sống hạnh phúc về sau này và ngắm sao...1200 AMDoãn Chí Đằng kết thúc vào ngày hôm đó bằng một nụ hôn dành tặng cho Hạ Cầm, anh siết chặt cô trong lòng mình, kiềm chế sự chiếm hữu đang bùng phát... nhưng người giải thoát cho anh lại là cô. Cứ thế, anh đè cô dưới thân thể mình, dịu dàng nâng niu cô cho đến khi mệt lã...Cuối cùng, hai người tiến vào mộng về sau một ngày, Hạ Cầm dọn dẹp lại đồ cũ nằm trong một chiếc rương dưới gầm giường. Đó là chiếc rương cũ của đang hăng say lau bụi, từ đống sách cô cầm, rớt ra cuốn nhật ký năm xưa vừa lên cao đẳng đã lướt đến mấy trang dở hơi mình đã từng viết rồi từng khóc bù lu bù đến một trang, cô kinh ngạc, hai tay bỗng run muốn được yêu một lần, dù kết quả có làm tôi đau đớn đến cỡ nào, tôi có thể chấp nhận được tất cả. Chỉ có điều... người đó phải là anh!Tôi không mong chờ một tình yêu hoàn hảo, chỉ muốn cùng anh đi qua tháng ngày bình dị. Cùng nhau uống một cốc cà phê vào buổi sớm mai, cùng nhau dạo phố không cần tìm đến địa điểm dừng chân đã định, cùng nhau ngồi trên chuyến xe bus năm xưa, chia nhau một bên dây phone nghe bài tình ca cũ. Tôi muốn cùng anh xem một bộ phim tình cảm kết thúc không tốt đẹp, tôi có thể ôm lấy anh khóc sướt mướt, anh cũng sẽ ôm chầm lấy tôi vỗ về an ủi, anh sẽ hứa hẹn với tôi đủ điều. Sẽ cùng anh quấn lấy chiếc chăn ấm áp, cùng nhau kể chuyện vẫn vơ trên trời dưới đất, sẽ là những chiếc hôn rơi vội trên môi, không cần mãnh liệt cuộn trào sự chiếm hữu...Thế nhưng, đó vẫn chỉ là sự khao khát trong cuộc đời tôi, vì anh mãi mãi là cơn gió xuân không điểm dừng chân. Dù tôi và người anh yêu, giống nhau không khác một điểm, cả giọng nói cũng như hoà tan thành một, thế mà... anh vẫn có thể nhận ra tôi là ai, người anh yêu là ai...Tôi chỉ biết bất lực cười trừ. Tại sao không phải là tôi, tại sao lại là người chị song sinh của tôi? Tại sao tôi không thể gặp anh sớm hơn...Hai đoạn cuối cùng đã bị Doãn Chí Đằng gạch xoá không thương tiếc, còn được anh viết bằng mực đỏ bên cạnh, ba từ Đà THỰC dưới là dòng chữ rắn chắc, hiên ngang như tính khí của anhDOÃN CHÍ ĐẰNG MÃI MÃI LÀ CỦA CỐ HẠ CẦM!Rồi nhớ lại hôm trăng mật... Cô bật cười, nước mắt ấm nóng cũng thi nhau chảy xuống má.“Bà xã ơi, anh làm về rồi!”Bỗng cô nghe giọng từ dưới nhà vọng vào, cô biết là ai đã khỏi kích động, cô chạy xuống lầu, trong sự hối hả và niềm hạnh phúc đang trào ngược lại, Doãn Chí Đằng cau mày, “Hạ Cầm! Đi từ từ thôi, chân em rất yếu! Lỡ trật chân nữa thì biết làm sao?!”Cô ôm chầm anh, nghe trách yêu của anh thì hạnh phúc càng nhân đôi. Cô chỉ cười, thỏ thẻ lời yêu “Ông xã, em nhớ anh lắm!”Lửa giận bùng phát bị xẹp suốt thấy thương, Doãn Chí Đằng chỉ biết thở dài, phối hợp choàng tay qua ôm eo cô, “Bà xã, anh cũng rất nhớ em.”Cô ngẩn đầu cọ vào cằm anh, “Anh mệt không?”“Không.” Nói xong bỗng bế cô lên, hôn vào má, thấy thiếu thiếu gì đó, bèn nhớ ra, “Đậu Đậu và Viên Viên đâu?”“Hai anh em ngủ trên phòng rồi.” Hạ Cầm đáp ừ một tiếng, tiện đang bế, liền đem người đẹp về phòng căn phòng, bèn phát ra tiếng Hạ Cầm đang cười, xong rồi những tiếng tiếp theo nghe thôi cũng má hồng tim bên kia căn phòng màu hồng nhỏ, đầy ắp đồ chơi, là một cậu bé bảy tuổi đang ôm trong lòng bé gái hai tuổi xinh xắn ngủ ngon lành trên giường. Khoé môi cậu vẫn đem theo ý cười vào trong cả giấc mơ của cậu là hình ảnh cả gia đình đang đi trên một thảo nguyên xanh ngát, ba và mẹ nắm tay cậu bước đi, Tiểu Viên đáng yêu của cậu được ba bồng bế trên cổ, cười vui vẻ lộ ra hàm răng chưa mọc hết đầy hình ảnh này đã xuất hiện ở hiện thực vào hôm chủ nhật tuần trước thôi nha. Người anh yêu... Mãi mãi chỉ có thể là người chị song sinh của cô. Còn cô chỉ là thế thân của anh, mặc dù cô và chị giống nhau như đúc, ngay cả giọng nói cũng khiến người khác khó nhận ra được. Thế nhưng... Anh vẫn ra, cô là ai, người anh yêu là ai! Nhưng dù thế nào đi nữa, cô vẫn muốn yêu anh thêm một lần nữa dù cho kết quả khiến cô đau đớn đến cỡ nào, cô cũng sẽ chấp nhận nó. Nhưng người đó bắt buộc phải là anh!Cô chưa từng mong chờ một tình yêu hoàn hảo, chỉ muốn cùng anh đi qua những ngày tháng bình dị. Đón sớm mai cùng nhau bằng một ly cà phê, cùng nhau dạo phố mà không cần biết trước điểm đến, cùng ngồi xe bus và nghe những bài nhạc tình ca cũ. Cô cũng muốn cùng anh xem những bộ phim tình cảm kết thúc không trọn vẹn, lúc đó cô có thể ôm anh khóc sướt mướt và anh sẽ an ủi rồi hứa với cô đủ điều. Hay cô sẽ cùng anh quấn lấy chiếc chăn ấm áp, cùng nhau kể chuyện vẫn vơ trên trời dưới đất, sẽ là những chiếc hôn rơi vội trên môi, không cần mãnh liệt cuộn trào sự chiếm hữu... Nhưng tất cả những điều đó chỉ là sự khao khát của riêng cô, vì anh là cơn gió xuân mãi chẳng có điểm dừng. Cô chỉ biết bất lực cười trừ. Tại sao không phải là cô, tại sao lại là người chị song sinh của cô? Tại sao cô không thể gặp anh sớm hơn? [FULL] Đáng Tiếc Em Không Gặp Anh Sớm Hơn 5603 lượt thích / 327991 lượt đọc Tác giảTiểu Kết Ngủ Ngày Thể loại Hiện đại, Ngược, Sủng, HE Tôi vẫn muốn yêu anh thêm một lần nữa dù cho kết quả khiến tôi đau đớn đến cỡ nào, tôi cũng sẽ chấp nhận nó. Nhưng người đó bắt buộc phải là anh! Tôi chưa từng mong chờ một tình yêu hoàn hảo, chỉ muốn cùng anh đi qua những ngày tháng bình dị. Đón sớm mai cùng nhau bằng một ly cà phê, cùng nhau dạo phố mà không cần biết trước điểm đến, cùng ngồi xe bus và nghe những bài nhạc tình ca cũ. Tôi cũng muốn cùng anh xem những bộ phim tình cảm kết thúc không trọn vẹn, lúc đó tôi có thể ôm anh khóc sướt mướt và anh sẽ an ủi rồi hứa với tôi đủ điều. Hay tôi Sẽ cùng anh quấn lấy chiếc chăn ấm áp, cùng nhau kể chuyện vẫn vơ trên trời dưới đất, sẽ là những chiếc hôn rơi vội trên môi, không cần mãnh liệt cuộn trào sự chiếm hữu... Nhưng tất cả những điều đó chỉ là sự khao khát của riêng tôi, vì anh là cơn gió xuân mãi chẳng có điểm dừng. Dù tôi và người anh yêu, giống nhau không khác một điểm, cả giọng nói cũng như hoà tan thành một, thế mà... anh vẫn có thể nhận ra tôi là ai, người anh yêu là ai... Tôi chỉ biết bất lực cười trừ. Tại sao không phải là tôi, tại sao lại là người chị song sinh của tôi? Tại sao tôi không thể gặp anh sớm hơn... Có thể bạn thích? Tiệm hoa của Tô Anh [Edit] - Duy Khách Tác giả truyenhiendai 1460083 74886 Tác giả Duy Khách Số chương 213 chương up thành 2 phần Editor team LÃNH CUNG - Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Dị năng , Trọng sinh , Ngược tra - Giới thiệu 1 Tô Anh không nghĩ tới là bản thân sẽ chết một cách ly kỳ như vậy, càng không nghĩ tới sau khi chết sẽ trọng sinh, cũng giống như việc cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ ly hôn với Khương Triết. - Giới thiệu 2 Thì ra hoa cũng biết tám chuyện! Mỗi ngày, Tô Anh đều có thể nghe được đám hoa lá nhà mình ríu rít "Không khí thật buồn, chắc sắp mưa.", "Hôm nay nước khó uống quá!", "Hôm nay Anh Anh đẹp thế!", "Ai da, soái ca phú nhị đại kia lại tới nữa!", "Oái! Anh Anh đang nhìn ta!" Tô Anh ". . ." - Giới thiệu 3 Nếu trọng sinh, đầu tiên phải vứt bỏ Khương Triết, có điều cô phải lấy lại những thứ đã mất đi trước đã. - Lời của editor Tác giả không đặt tên riêng cho từng chương nhưng vì ta thích truyện có tên chương rõ ràng, nên tên chương là do ta tự đặt cho hợp nội dung chương, ko phải của tác giả. Lịch up 5 chương /tuần từ thứ hai đến thứ sáu [Trans - Hoàn] Trêu Chọc Thiếu Niên Cố Chấp Tác giả angle_are_rosie 154015 7709 • Hán Việt Chiêu Nhạ Thiên Chấp Thiếu Niên Hậu • Tác giả Mộc Điềm • Số Chương 54 • Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Nghịch tập, Thanh xuân vườn trường, Đơn phương yêu thầm, Thị giác nữ chủ, Song xử, 1vs1, HE. Nam chính yêu thầm / Song hướng cứu rỗi / HE. • Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả. [BHTT- Edit Hoàn] Xuân Hạ Thu Đông - Nhất Trản Dạ Đăng Tác giả Noallie17 737834 51814 Tác phẩm Xuân Hạ Thu Đông (春夏秋冬) Tác giả Nhất Trản Dạ Đăng 一盏夜灯 Số chương 93 Tình trạng raw đã hoàn Nhân vật chính Thi Từ, Đường Trù. Link truyện gốc Cover pic by Jeremy Paul [HOÀN] Vì sao trong ngọn gió đêm Tác giả meoluoihoctiengtrung 313911 11033 ✨ Tác giả Lạc Ấu ✨ Thể loại Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, gương vỡ lại lành, nhẹ nhàng, đô thị tình duyên, 1v1, thị giác nữ chủ ✨ Số chương 30 ✨ Nguồn convert ador nhớ debut mấy bé sớm nha Wikidich ✨ Nhân vật chính Hàm Tinh, Hứa Thanh Phong ✨ Edit Mèo lười học tiếng Trung ✨ Bìa Mèo lười học tiếng Trung Hôm Nay Thiên Kim Lại Đi Vả Mặt Q1 - Khanh Thiển Tác giả khuvuoncuadilys 458716 21562 🍀 Tên convert Thật thiên kim nàng là toàn năng đại lão. 🍀 Tác giả Khanh Thiển. 🍀 Trạng thái cây trồng Cây gốc Hoàn 870 lá. Cây lai giống Đang tưới. 🍀 Phần thứ 1 của cây. 🍀 Tưới và nuôi hoàn toàn từ lá 583. 🍀 Đừng mang cây đi khi chưa xin phép chủ! 🍀 Bìa Ám Tình Facebook Chúc bạn đọc truyện vui vẻ 🌸❤️ SỰ Ỷ LẠI NGUY HIỂM Tác giả Tiembanhnho 699514 51604 Tác giả Kim Cương Quyển Chuyển ngữ + Beta 小仙贝 Tình trạng bản raw Hoàn, 100 chương + 4 Phiên ngoại Tình trạng bản edit Hoàn Credit bìa Phế Hậu Hiện Đại - Minh Dã Tác giả YourThw 251256 14761 Tác phẩm Phế Hậu - Hiện đại 废后 - 现代篇 Tác giả Minh Dã 明也 Thể loại Bách hợp nữ x nữ, hiện đại, nhẹ nhàng, HE Độ dài 70 chương + 20 ngoại truyện Editor Thư Phiên ngoại của Phế Hậu, viết về câu chuyện tình yêu của Độc Cô Thiên Nhã và Tiêu Cửu Thành trong bối cảnh hiện đại, đồng thời là một kết thúc trọn vẹn, một happy ending thật sự cho cả hai. - Tranh gốc Whisky老鹿 Đăng duy nhất tại Wattpad YourThw, vui lòng không repost khi chưa có sự cho phép. Mọi người nên đọc tại Wattpad chính chủ để được trải nghiệm chất lượng tốt nhất, beta lại và fix lỗi thường xuyên. Bản edit được thực hiện dựa trên QT của RubyRuan96 và trình chém gió từ raw, đặc biệt cảm ơn RubyRuan96 đã share raw. [HOÀN] MẬT NGỌT TRONG TIM ANH - KHƯỚC NHA Tác giả mutchanh8897 538245 21642 Thể loại Ngôn tình, hiện đại, thanh mai trúc mã, HE. Độ dài 60 chương + 28 phiên ngoại. Biên tập Mứt Chanh Bìa Mộc Cameo. Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa! [FULL] Tác giả ThanhDuongNaiNai 1765008 61463 Tên truyện Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa! Tên Hán Việt Giá Hào Môn, Ngã Bất Giá Liễu Tên tiếng Trung 这豪门 我不嫁了 Tác giả Đồng Vinh Edit & beta Nại Nại Tình trạng Hoàn thành [92 chương + 24 chương ngoại truyện] Thể loại Ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt, ngược, hào môn thế gia, trước nữ truy sau nam truy, gương vỡ lại lành, trước ngược nữ sau ngược nam Nữ chính Lý Nhiễm Nam chính Hạ Nam Phương Các nhân vật phụ Vu Hồng Tiêu, Vu Hiểu Hiểu, Ôn Trường Ninh, Trần Tề Thịnh... Tác giả ThienPhongTuTuyet 125814 6789 Tên gốc Ác Độc Nữ Phối Ái Tài Như Mệnh - 恶毒女配爱财如命 Tác giả Tê Nha - 栖鸦​ Tình trạng Đã hoàn thành + đã edit Độ dài 15 chương + 4 ngoại truyện Thể loại truyện ngắn, ngôn tình, HE, hiện đại, hài hước, ngọt sủng, hào môn thế gia, góc nhìn nữ chính Giới thiệu truyện Năm thứ ba trở thành mợ chủ nhà họ Lục, tôi vô tình bị ngã đập đầu, mở khóa ký ức của kiếp trước. Tôi là nữ phụ độc ác trong một bộ tiểu thuyết tình cảm ngọt ngào mang hơi hướng đoàn sủng. Chồng tôi là nam thứ chính si tình âm thầm bảo vệ nữ chính. Em chồng tôi là bạn trai cũ cặn bã của nữ chính. Anh chồng tôi là nam chính tổng tài bá đạo đỉnh cấp. Còn tôi gả cho nam thứ chính, thèm muốn nam chính, tòm tèm với nam phụ thứ nhất, còn định lả lơi ong bướm trước mặt nam phụ thứ hai, ba, bốn, năm, sáu,... Tôi như con bại não liên tục tìm nữ chính gây sự, làm trời làm đất cuối cùng tự tìm đường chết. Nghe nói lúc tôi chết, trong tay còn nắm chặt chiếc bánh rán hành vừa nhặt được trong thùng rác. KHÔNG! Tôi ghét nhất là bánh rán hành! Còn nhặt trong thùng rác nữa chứ! Chạy thôi, chạy thôi! Tôi nhất quyết không chết cạnh cái bánh rán hành đâu! Hôn Nhân Bí Mật Chốn Sân Trường Tác giả _nanam 214841 7191 Tên truyện Hôn nhân bí mật chốn sân trường Tác giả Ngôn Tây Tảo Tảo Edit/beta Bidoteam Nguồn Tấn Giang Thể loại Nguyên sang, hiện đại, vườn trường, cưới trước yêu sau, thanh mai trúc mã, ngọt sủng, HE. Tình trạng Hoàn 65C + 8NT BHTT - EDIT Làm Nữ Phụ Trà Xanh Bị Bắt Công Lược Nữ Chủ - Cẩm Nhất Bạch Tác giả NgNg136 160790 15081 Nguồn QT RubyRuan_69 Thể Loại Bách hợp, Hệ thống, Nữ phụ, 1x1, Hiện đại, Ngọt văn.

đáng tiếc em không gặp anh sớm hơn